Chương 3

Cập nhật lúc: 22-06-2026
Lượt xem: 0

Tôi dập điếu thuốc, nặn ra một nụ cười.

“Công ty có chút việc. Em ngủ thêm đi.”

Cô ấy ôm lấy cánh tay tôi, dụi đầu vào vai.

“Tối qua anh trằn trọc miết. Có chuyện gì giấu em đúng không?”

Tôi vỗ vỗ đầu cô ấy.

Vy Vy là người thông minh. Thông minh đến mức tôi không dám để cô ấy biết chuyện cái video. Bởi nếu cô ấy biết Giang Dao đang lần theo dấu phần tài sản ngầm — phần mà tôi vẫn luôn nói với cô ấy là “của chung hai đứa mình” — thì cái tổ ấm này, e là cũng không yên.

“Không có gì. Anh đi làm đây.”

——

Vừa bước chân vào công ty, thư ký đã chặn tôi ngay ở cửa thang máy.

Mặt cô bé tái mét.

“Tổng giám đốc, bên ngân hàng… gọi mấy cuộc rồi. Họ nói tài khoản công ty Thịnh Viễn bị phong tỏa.”

Tôi đứng sững.

Thịnh Viễn.

Lớp bình phong thứ nhất. Cái công ty tôi lập ra chỉ để rút tiền từ công ty mẹ chảy vòng ra ngoài, đứng tên một người bà con xa của tôi.

“Phong tỏa? Lý do?”

“Họ nói… có người tố cáo Thịnh Viễn liên quan đến giao dịch đáng ngờ. Có đơn gửi lên cả cơ quan thuế nữa.”

Tai tôi ù đi một thoáng.

Tôi gần như lao vào phòng làm việc, đóng sầm cửa, gọi cho kế toán riêng.

“Kiểm tra ngay Thịnh Viễn cho tôi. Ai động vào?”

Đầu dây bên kia im lặng mấy giây, rồi giọng kế toán run run:

“Anh Trầm… đơn tố cáo có kèm bản sao kê. Sao kê của ba năm trước — đúng cái giai đoạn anh chuyển khoản tiền lớn ra. Số liệu khớp từng đồng. Người gửi đơn… nắm trong tay thứ mà đáng lẽ chỉ có anh với tôi biết.”

Tôi đứng phắt dậy, ghế ngã lăn ra sau.

Chỉ có tôi với anh ta biết.

Và còn một người nữa.

——

Tôi nhớ lại.

Ba năm trước, cái đêm tôi ngồi ở phòng làm việc trong nhà, mở laptop, từng bước chuyển tiền sang Thịnh Viễn. Cửa phòng khép hờ.

Lúc đó Giang Dao gõ cửa, bưng vào một bát canh.

Tôi còn cáu, bảo cô ấy ra ngoài, đừng làm phiền tôi làm việc.

Cô ấy đặt bát canh xuống, lặng lẽ đi ra.

Tôi cứ tưởng cô ấy chẳng nhìn thấy gì.

Một người đàn bà chỉ biết bếp núc thì hiểu gì về sao kê, về dòng tiền, về công ty bình phong?

Hóa ra — cái bát canh đó, cô ấy đã bưng vào không biết bao nhiêu lần.

Và mỗi lần, đôi mắt cô ấy đều đang đọc.

——

Điện thoại lại rung.

Một đường link mới. Vẫn từ tài khoản “J”.

Video thứ hai đã lên.

Tôi bấm vào, tay lạnh toát.

Vẫn cái avatar hoạt hình đó, vẫn cái giọng biến âm đó.

“Chào mọi người, tôi là J. Cảm ơn ba trăm nghìn lượt xem của video đầu tiên.”

“Có người hỏi tôi, một bà nội trợ mười tám năm thì biết gì mà đòi đấu với một gã làm ăn cáo già?”

Cô ấy ngừng một nhịp.

“Câu hỏi hay. Để tôi kể các bạn nghe một chuyện.”

“Suốt mười tám năm, gã ấy luôn nghĩ tôi là đồ ngốc. Tôi nấu cơm, tôi giặt giũ, tôi đưa con đi học. Gã nghĩ trong đầu tôi chỉ có dầu muối tương dấm.”

“Nhưng gã quên mất một điều——”

Màn hình tối đi một giây.

Rồi bật sáng.

“Trước khi cưới gã, tôi từng là sinh viên giỏi nhất khoa Tài chính.”

Tôi cảm giác như có ai dội một xô nước đá từ đỉnh đầu xuống.

Đúng rồi.

Giang Dao… khoa Tài chính.

Năm đó tôi theo đuổi cô ấy, cô ấy là hoa khôi của khoa, là đứa được giữ lại trường nếu muốn. Vì lấy tôi, vì sinh Du Du, cô ấy bỏ hết.

Mười tám năm, tôi đã quên sạch.

Tôi quên rằng người đàn bà nấu canh cho tôi mỗi tối — từng là người giỏi nhất về tiền bạc trong cái trường đại học đó.

Trong video, giọng cô ấy vẫn đều đều, lạnh như băng:

“Nên thưa với gã đàn ông đang xem màn hình: cái sao kê anh giấu, tôi đọc được. Cái công ty anh lập, tôi nhớ tên. Cái lớp bình phong anh dựng, tôi đếm được mấy lớp.”

“Hôm nay tôi mới gỡ lớp thứ nhất thôi.”

“Còn ba lớp nữa.”

“Video thứ hai, giá hòa giải: hai triệu.”

Màn hình tắt.

Tôi ngồi phịch xuống ghế.

Trong đầu chỉ còn một câu duy nhất lặp đi lặp lại——

Cô ấy không lần ra tài sản của tôi.

Cô ấy vốn đã biết từ đầu.

Suốt ba năm tôi đắc ý vì đã giấu được, thì ra tôi chỉ đang nhảy múa trong lòng bàn tay của cô ấy.

Và cô ấy — chỉ đang đợi Du Du thi xong.

Phần 04:

04

Tôi gọi liền sáu cuộc cho người bà con đứng tên Thịnh Viễn.

Không ai bắt máy.

Đến cuộc thứ bảy, đầu dây bên kia mới có người nhấc lên. Là giọng vợ anh ta, the thé:

“Anh Trầm đấy à? Anh đừng có gọi nữa! Nhà tôi bị gọi lên làm việc rồi, người ta hỏi tiền ở đâu ra, chồng tôi sợ xanh mặt. Anh tự lo đi, đừng có kéo nhà tôi xuống bùn!”

Cụp.

Tôi cầm điện thoại, đứng giữa phòng làm việc, lần đầu tiên thấy bốn bức tường kính sang trọng này sao mà ngột ngạt.

Bình tĩnh. Tôi tự nhủ. Mới có một lớp. Còn ba lớp nữa cô ấy chưa đụng tới.