Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi mới hiểu, thứ tình anh em ấy được dựng trên cái gì.
Trên tiền của tôi. Trên sự đắc thắng của tôi.
Khi cả hai thứ đó không còn — họ tan đi như khói.
——
Vy Vy sinh con vào một đêm mưa.
Một bé trai.
Tôi đứng ngoài phòng sinh, lần đầu được làm cha của một đứa con trai — điều mà ba năm trước tôi từng cho là phần thưởng lớn nhất, là lý do chính đáng để tôi bỏ vợ bỏ con.
Nhưng tôi không thấy vui.
Tôi chỉ thấy sợ.
Vì tôi không còn gì để cho thằng bé này nữa.
Ba ngày sau khi xuất viện, Vy Vy bế con, đứng trước mặt tôi, va li đã xếp sẵn bên cạnh.
“Em đi đây.”
Tôi sững sờ.
“Em… em đi đâu? Con mình mới sinh——”
“Mẹ em đón hai mẹ con về quê.” Cô ấy nói, giọng bình thản đến đáng sợ. “Anh Trầm, em không trách anh. Em biết em bước vào nhà này bằng cách nào, thì sẽ có ngày em ra đi như thế nào.”
Cô ấy nhìn quanh căn nhà Đông Thành — căn nhà sắp phải trả lại.
“Em từng nghĩ em khác cô ấy. Em trẻ hơn, đẹp hơn, biết chiều anh hơn. Em từng nghĩ em đã thắng.” Cô ấy cười khẽ, chua chát. “Nhưng hóa ra em chỉ đang đứng đúng chỗ mà ba năm trước cô ấy từng đứng. Và anh — vẫn là người đàn ông đó. Không đổi.”
Cô ấy bế con bước ra cửa.
Đến ngưỡng cửa, cô ấy dừng lại, không quay đầu:
“Cái câu anh hay nói với mọi người ấy — ‘phụ nữ và con cái chưa bao giờ là lý do khiến tôi phải thỏa hiệp’ — em từng tưởng đó là bản lĩnh đàn ông.”
“Giờ em mới hiểu. Đó là lời cảnh báo. Mà em đã không nghe.”
Cánh cửa khép lại.
Lần này, không còn ai đặt báo thức kỷ niệm cho tôi.
Không còn ai nấu canh giải rượu.
Không còn ai chờ tôi ở cửa.
——
Nửa năm trôi qua.
Tôi dọn ra khỏi căn nhà Đông Thành, thuê một phòng trọ nhỏ ở rìa thành phố. Công ty phá sản. Tôi đi làm thuê, làm quản lý cho một công ty cũ nhỏ hơn nhiều cái tôi từng có.
Kênh của “J” đã ngừng cập nhật từ lâu. Video cuối cùng, cô ấy không đòi hòa giải nữa.
Cô ấy chỉ nói một câu, rồi đóng kênh:
“Cảm ơn mọi người đã đồng hành. Con gái tôi đã vào đại học. Tôi đã lấy lại tất cả những gì thuộc về mẹ con tôi. Câu chuyện này, kết thúc ở đây. Chúc các chị em — đừng bao giờ phải dùng đến bài học này.”
——
Tối qua, đám anh em cũ — mấy người còn sót lại — rủ tôi đi nhậu.
Có lẽ vì thương hại.
Một thằng nâng ly, cụng với tôi, hỏi đúng cái câu ngày xưa:
“Nói thật đi… cưới tiểu tam rồi, mày có hối hận không?”
Tôi cầm ly rượu, nhìn vào mặt nước trong veo trong đó.
Ba năm trước, cũng câu hỏi này, tôi đã bật cười, đã nói: “Hối hận vì không ly hôn sớm hơn.” Tôi đã khoe những bữa khuya ba giờ sáng, những chuyến đi nói đi là đi, đã ghé sát kể về Vy Vy trên giường.
Bây giờ, tôi ngồi đây.
Không nhà. Không tiền. Không vợ. Không con.
Đứa con gái tôi từng ôm trong tay, giờ gọi tôi là “đáng thương”.
Người vợ tôi từng chê “về nhà không có bát cơm nóng” — hóa ra là người duy nhất thật lòng nấu cho tôi từng bữa, suốt mười tám năm, mà tôi không thèm nhìn.
Tôi đặt ly rượu xuống.
“Hối hận chứ.” Tôi nói. Giọng khàn đặc. “Hối hận lắm.”
Thằng bạn ngẩn ra.
“Ơ, ngày xưa mày bảo——”
“Ngày xưa tao ngu.” Tôi ngắt lời. “Tao tưởng tao tính hết. Tao tưởng đàn bà với con cái không phải lý do để tao thỏa hiệp. Tao tưởng tao đang cầm cả bàn cờ.”
Tôi ngửa cổ uống cạn ly rượu, vị đắng tràn xuống cổ họng.
“Hóa ra tao chỉ là một quân cờ. Và người cầm cờ — là người tao đã coi thường nhất.”
Cả bàn im lặng.
Ngoài cửa quán, mưa bắt đầu rơi.
Tôi nhớ tới cái câu Giang Dao nhờ Du Du nhắn lại, hôm ở quán cà phê.
“Lòng tốt mà không có răng nanh, thì chỉ là miếng mồi.”
Mười tám năm, cô ấy đã là người tốt không răng nanh.
Còn tôi — chính là kẻ đã dạy cho cô ấy mọc răng.
Tôi rút điện thoại, mở lại tin nhắn cuối cùng của Du Du. Tôi đã đọc nó cả trăm lần.
Tay tôi dừng trên màn hình rất lâu.
Rồi tôi gõ một dòng. Lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi không tính toán câu chữ, không cân nhắc lợi hại.
“Bố biết bố không có tư cách. Nhưng bố mừng vì con đỗ. Và bố mừng vì… mẹ con đã mạnh mẽ như thế. Mẹ con xứng đáng.”
Tôi nhấn gửi.
Tin nhắn hiện hai chữ: Đã gửi.
Rồi, im lặng.
Không có hồi đáp.
Cũng phải thôi.
Có những cánh cửa, một khi đã tự tay đóng lại — thì dù sau này quỳ trước nó bao lâu, nó cũng sẽ không mở ra lần nữa.
Mưa ngoài kia mỗi lúc một nặng hạt.
Tôi ngồi đó, một mình, giữa những chiếc ghế trống — đúng như cách tôi đã để cho mọi người rời khỏi đời mình.
HẾT