Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi ngồi lại một mình, cầm chiếc USB trong tay, nó nhẹ tênh mà sao nặng như đá.
Run rẩy, tôi lấy laptop ra, cắm vào.
Bên trong chỉ có một file video.
Tôi bấm vào.
Màn hình hiện lên — không phải avatar hoạt hình, không phải giọng biến âm.
Lần này, là mặt thật của Giang Dao.
Cô ấy ngồi trong căn nhà nhỏ cũ kỹ — cái căn nhà mà ngày đó tôi “rộng lượng” để lại cho cô ấy, cái căn mà đám anh em khen tôi “nhân nghĩa”.
Cô ấy nhìn thẳng vào camera, môi cong lên một nụ cười tôi chưa từng thấy trong suốt mười tám năm hôn nhân.
“Chào anh, anh Trầm.”
“Nếu anh đang xem cái này, nghĩa là Du Du đã thi xong, và em đã sẵn sàng.”
“Em đoán giờ anh đang rối lắm. Tài khoản Hồng Kông biến mất, Thịnh Viễn bị phong tỏa, Vy Vy thì đang khóc lóc tra hỏi anh.”
Cô ấy nghiêng đầu.
“Nhưng anh à, đây mới chỉ là khúc dạo đầu thôi.”
“Anh còn nhớ căn nhà Đông Thành không? Cái căn anh giữ lại, cái căn anh bảo em “không có thu nhập thì lấy gì trả nợ”?”
Nụ cười của cô ấy sâu thêm.
“Em khuyên anh, tối nay về kiểm tra lại giấy tờ căn nhà đó đi.”
“Kiểm tra thật kỹ, xem tên trên sổ — bây giờ, là của ai.”
Màn hình tắt.
Tôi ngồi chết lặng giữa quán cà phê.
Căn nhà Đông Thành.
Căn nhà tôi đang ở với Vy Vy.
Căn nhà mà tôi tưởng là chiến lợi phẩm lớn nhất của mình.
05
Tôi phóng xe về nhà như điên.
Vừa mở cửa, Vy Vy đã chạy ra. Mặt cô ấy vẫn còn dấu nước mắt từ tối qua.
“Anh đi đâu cả buổi sáng vậy? Em gọi mãi——”
“Giấy tờ nhà.” Tôi cắt ngang, lao thẳng vào phòng làm việc. “Sổ đỏ căn này để đâu?”
“Anh hỏi cái đó làm gì?”
“Để đâu?!”
Vy Vy giật mình trước giọng tôi. Cô ấy lập cập mở ngăn kéo, lấy ra cái cặp da đựng giấy tờ.
Tôi giật phắt lấy, mở ra, lật từng tờ.
Sổ đỏ căn nhà Đông Thành.
Tôi nhìn vào mục chủ sở hữu.
Và tay tôi cứng lại.
Tên trên sổ — không còn là tên tôi.
Là một cái tên công ty: Công ty TNHH Dao Nguyên.
Tôi không thở nổi.
Dao. Giang Dao.
Tôi nhớ ra. Sáu tháng trước, ngân hàng gọi tôi, nói khoản vay mua nhà còn lại có một bên thứ ba ngỏ ý “mua lại toàn bộ phần nợ” để tôi được giãn lãi suất. Lúc đó tôi đang bận, đang vui, kế toán bảo “có lợi cho mình đấy anh”, tôi ký cái rẹt.
Tôi đã ký.
Tôi tự tay ký giao toàn bộ khoản nợ căn nhà này cho một công ty lạ hoắc — mà không thèm tra xem công ty đó là của ai.
Dao Nguyên.
Là cô ấy.
Suốt sáu tháng, người nắm khoản nợ căn nhà tôi đang ở, người tôi đang trả lãi hàng tháng — chính là Giang Dao.
Tôi đang trả tiền thuê, ngay trong căn nhà tôi tưởng là của mình, cho người vợ tôi đã bỏ rơi.
——
“Anh sao thế?” Vy Vy nhìn tôi, hoảng hốt. “Anh nói gì đi chứ!”
Tôi buông tờ sổ xuống, ngồi phịch lên ghế.
“Căn nhà này… không còn là của chúng ta nữa.”
“Cái gì?”
“Cô ấy mua lại khoản nợ. Sáu tháng trước. Anh tự tay ký.” Tôi cười, một tiếng cười khô khốc. “Cô ấy nắm cả căn nhà này trong tay rồi.”
Vy Vy lảo đảo, phải vịn vào bàn.
“Vậy… vậy nếu cô ta xiết nợ, chúng ta phải ra khỏi đây à? Em sắp sinh rồi! Anh nói anh lo được hết cơ mà! Anh nói——”
“Im đi!” Tôi quát.
Vy Vy khựng lại.
Đây là lần đầu tiên tôi quát cô ấy.
Trong khoảnh khắc đó, tôi nhìn thấy trong mắt cô ấy một thứ gì đó vỡ ra. Không phải sợ hãi. Mà là — sự tỉnh ngộ.
Cái ánh mắt y hệt ánh mắt Giang Dao, ba năm trước, cái đêm cô ấy bắt gặp tôi và Vy Vy.
Tôi vội dịu giọng:
“Xin lỗi… anh không cố ý. Anh đang rối quá.”
Nhưng Vy Vy đã không còn ôm lấy cánh tay tôi như mọi khi nữa.
Cô ấy lặng lẽ lùi ra xa, một tay đỡ bụng.
“Anh Trầm.” Cô ấy gọi tên tôi, không còn là ‘chồng à’ nữa. “Anh từng nói với em, đàn ông từ ngày đầu ngoại tình đã bắt đầu nghĩ cách chuyển tiền ra ngoài. Anh nói câu đó để em yên tâm, rằng anh giỏi giang, rằng anh tính được hết.”
Cô ấy nhìn tôi.
“Vậy nếu một ngày anh chán em — anh cũng đã có sẵn đường lui rồi đúng không?”
Tôi không trả lời được.
Vy Vy gật đầu, như tự xác nhận một điều cô ấy đã đoán từ lâu.
Rồi cô ấy quay lưng, lên lầu.
Lần đầu tiên, căn nhà này lạnh tanh.
Y hệt cái cảm giác “về nhà không có bát cơm nóng” mà tôi từng kể với đám anh em — cái lý do tôi đưa ra để biện minh cho việc mình ngoại tình.
Hóa ra cái lạnh đó, không phải Giang Dao tạo ra.
Là tôi.
——
Tối đó, video thứ ba lên sóng.
Lần này lượt xem nhảy lên con số tôi không dám tin: hơn một triệu.
Cả thành phố đang bàn tán. Có người đã ghép được manh mối, đoán ra “gã đàn ông tồi” là một ông chủ doanh nghiệp. Tên tôi bắt đầu xuất hiện rải rác trong những bình luận, kèm dấu chấm hỏi.