CHƯƠNG 1

Cập nhật lúc: 15-04-2026
Lượt xem: 448

Nhân dịp con gái nghỉ hè, tôi đưa con bé đi du lịch. Đang đi dạo thì vô tình lướt thấy một dòng trạng thái:

“Tài khoản phụ sếp tổng mở cho, xài vu vi luôn!”

Kèm theo đó là bức ảnh chụp màn hình số dư tài khoản lên đến mười bảy tỷ rưỡi. Mà chủ nhân của bài đăng đó, lại chính là cô thư ký mới của chồng tôi.

Con gái chỉ vào người trong ảnh, ngước lên nhìn tôi:

“Mẹ ơi, con không thích cô này đâu.”

“Lần trước bố dẫn cô ấy về nhà, cô ấy lấy hết quần áo của mẹ mặc đi luôn.”

“Cô ấy còn mắng con là đồ vô dụng tốn tiền, bảo cả con với mẹ đều không xứng với bố.”

Tôi sững người. Đang định gọi điện chất vấn chồng thì lại đập vào mắt dòng bình luận của anh ta ngay dưới bài viết:

“Người của tôi, dĩ nhiên phải dùng những thứ tốt nhất.”

Không chút do dự, tôi gọi ngay cho ban giám đốc công ty:

“Thông báo xuống dưới, phong tỏa toàn bộ tài khoản đứng tên chồng tôi. Từ giờ, bất cứ khoản chi tiêu nào vượt quá ba mươi lăm nghìn đồng đều phải làm đơn báo cáo cho tôi duyệt. Ngoài ra, đuổi việc cô thư ký kia ngay cho tôi.”

Cúp máy, tôi để lại một bình luận dưới bài đăng đó:

“Kết hôn mười năm tôi mới biết, hóa ra chồng mình cũng có lúc vung tiền hào phóng đến thế.”

1

Gõ xong, tôi tắt nguồn điện thoại, dắt tay con gái bước vào công viên giải trí.

Dưới ánh đèn lấp lánh của vòng quay ngựa gỗ hắt lên khuôn mặt nhỏ nhắn, con bé tạm thời quên đi chuyện không vui ban nãy, hò reo ầm ĩ rồi nhào về phía khu tàu lượn siêu tốc.

Hai mẹ con chơi đùa thả ga suốt cả buổi chiều, mãi đến khi hoàng hôn buông xuống mới kéo lê bước chân mệt mỏi về khách sạn. Vừa mở máy, màn hình lập tức bị nhấn chìm bởi 99+ cuộc gọi nhỡ và vô số tin nhắn, gần như tất cả đều từ Bùi Cảnh Sâm.

Lướt nhanh qua những dòng tin nhắn chất vấn đầy điên tiết kia, tôi thẳng tay gạt đi. Sau đó, tôi mở ứng dụng WeChat lên, đăng bức ảnh hai mẹ con cười rạng rỡ trước vòng quay ngựa gỗ kèm dòng trạng thái:

“Thời gian thảnh thơi bên con gái, hôm nay hai mẹ con chơi vui hết nấc.”

Rất nhanh, phần bình luận đã ngập tràn lượt thích và những lời khen con bé đáng yêu. Tôi đang mỉm cười trả lời từng người thì Bùi Cảnh Sâm lại gọi tới. Nhíu mày, tôi trực tiếp bấm tắt.

Nhưng ngay giây tiếp theo, tin nhắn và cuộc gọi của anh ta bắt đầu oanh tạc điện thoại tôi như phát điên. Con bé bị ồn ào làm cho cựa quậy đầy bất an.

Thấy vậy, tôi lập tức cầm điện thoại ra phòng khách, hít một hơi thật sâu rồi mới ấn nút nghe. Vừa bắt máy, tiếng gầm rú của Bùi Cảnh Sâm đã suýt chọc thủng màng nhĩ:

“Tô Vãn! Cô làm vậy là có ý gì hả?! Cô lấy quyền gì mà dám phong tỏa tài sản của tôi? Cô có biết hôm nay tôi đã bẽ mặt cỡ nào trước đối tác không hả!”

Sự tức tối xen lẫn giọng điệu trơ tráo lẽ-đương-nhiên của anh ta đã quét sạch chút tâm trạng vui vẻ khó khăn lắm tôi mới có được. Tôi siết chặt điện thoại, giọng lạnh ngắt như băng:

“Bùi Cảnh Sâm, nếu anh không thể bình tâm lại để nói chuyện đàng hoàng thì cuộc gọi này dừng ở đây được rồi đấy.”

Nói xong, không đợi đối phương kịp phản ứng, tôi cúp máy rụp.

Vài giây sau, điện thoại lại reo. Lần này, thái độ của anh ta đã tém lại không ít, nhưng vẫn nghe rõ sự kìm nén đầy giận dữ:

“Tô Vãn, bên ngân hàng vừa gọi báo tất cả thẻ của tôi đều bị khóa rồi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?”

Tôi ngả lưng ra sô pha, giọng đều đều không chút gợn sóng:

“Lúc kết hôn chính miệng anh đã hứa, toàn bộ tài chính trong nhà đều giao cho tôi quản lý. Trước đây tôi lười nhúng tay vào, nhưng bây giờ, tự nhiên tôi lại muốn thực thi cái quyền đó rồi. Từ hôm nay trở đi, hễ anh tiêu quá ba mươi lăm nghìn, đều phải nộp đơn báo cáo cho tôi.”

“Ba mươi lăm nghìn?!”

Anh ta gắt ầm lên, giọng điệu đầy vẻ khó tin:

“Bây giờ tôi đang là Tổng giám đốc đường đường chính chính của một công ty niêm yết đấy! Chút tiền giẻ rách ấy đến đổ xăng còn chẳng đủ!”

“Tôi tính cả rồi,” tôi lạnh lùng ngắt lời. “Với quãng đường từ nhà đến công ty, tầm nửa tháng anh mới phải đổ xăng một lần, đến lúc đó tôi sẽ cho người đi đổ đầy bình cho anh. Còn chuyện ăn uống, công ty chẳng phải có nhà ăn nội bộ sao? Tôi đã dặn dò quản lý nhà ăn rồi, từ nay bữa trưa của anh sẽ được đưa thẳng lên văn phòng.”

“Ba mươi lăm nghìn này là để phòng khi khát anh mua chai nước, hoặc lỡ hôm nào lười lái xe thì bắt xe buýt đi làm. Tiền vé xe từ công ty về nhà tốn chưa đến chừng đó đâu. Tôi đã tính toán sẵn mọi đường đi nước bước cho anh rồi đấy, ba mươi lăm nghìn là quá hào phóng rồi.”

Tôi khựng lại một nhịp, giọng càng thêm sắc lạnh:

“Nếu tôi không thu hồi lại quyền kiểm soát tài chính, sao biết được anh vì chê tiền nhiều quá nên rửng mỡ đem đi bao nuôi người đàn bà khác chứ?”

“Cái ảnh chụp màn hình đó… không phải như cô nghĩ đâu.” Anh ta lập tức phản bác, giọng pha chút hoảng loạn. “Số tiền đó… đó là tiền thưởng dự án đợt trước của Vi Vi! Cô ấy sợ mình tiêu xài hoang phí nên nhờ tôi giữ hộ, tôi mở tài khoản phụ là để trả lại tiền cho cô ấy thôi! Tô Vãn, cô đừng có bé xé ra to! Tôi hơn cô ấy cả chục tuổi, sao có chuyện…”

“Ha,” tôi bật cười khẩy, “Anh đem mấy lời này đi lừa quỷ à! Tiền thưởng dự án chết tiệt gì chứ! Anh nghĩ tôi bị ngu sao? Anh tưởng tôi không kết bạn WeChat với cô thư ký nhỏ của anh à? Nên mới dám ngang nhiên cắm sừng tôi như thế hả? Trâu già gặm cỏ non mà anh cũng không thấy xấu hổ! Hôm nay anh dám tặng ả mười bảy tỷ rưỡi, thì ngày mai có phải anh sẵn sàng dâng cả gia sản của tôi cho ả luôn không?”

“Anh còn phải cảm ơn tôi đấy. Nếu không nhờ tôi phong tỏa tài khoản kịp thời, đợi đến lúc ả ta tiêu hết tiền, tôi mà khởi kiện đòi lại thì với số tiền khổng lồ đó, cả đời này ả cứ chuẩn bị bóc lịch rục xương trong tù đi!”

Càng nói càng điên tiết, tôi gằn giọng chốt hạ:

“Từ nay về sau, hạn mức chi tiêu mỗi ngày của anh chỉ có ba mươi lăm nghìn. Cầm hay không thì tùy! Không thì một xu cũng đừng hòng có!”

Nói xong, không để anh ta có cơ hội ngụy biện thêm nửa lời, tôi thẳng tay dập máy.

2

Chặn luôn số anh ta vào danh sách đen, tôi dẫn con gái ra ngoài, hai mẹ con chơi bời thỏa thích suốt trọn một tháng trời.

Một tháng sau, tôi mang theo tâm trạng thoải mái sau kỳ nghỉ lễ đẩy cửa bước vào nhà, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến máu trong người tôi tức thì đông cứng.

Căn nhà lộn xộn tanh bành như vừa có trộm ghé thăm.

Trên bàn trang điểm của tôi bày la liệt những món mỹ phẩm rẻ tiền của Lâm Vi Vi. Trong tủ quần áo, đồ của tôi bị vò viên nhét bừa vào một góc, thay vào đó là váy áo của cô ta được treo chễm chệ bên trên. Thậm chí phòng của con gái tôi cũng bị lục tung, đồ chơi con bé yêu thích nhất nằm vương vãi khắp sàn nhà.

Con bé lủi thủi bước tới nhặt con búp bê yêu thích của mình lên, rơm rớm nước mắt nhìn tôi:

“Mẹ ơi, đồ chơi của con bị người ta làm hỏng hết rồi…”

Ngọn lửa giận dữ xộc thẳng lên tận đỉnh đầu. Tôi lập tức bấm số gọi cho quản gia, giọng nói lạnh lẽo hệt như hầm băng: