CHƯƠNG 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi sa sầm mặt, gọi Giám đốc nhân sự tới:
“Thế này là sao? “
Giám đốc nhân sự còn chưa kịp lên tiếng, cửa phòng nghỉ đã bật mở từ bên trong.
Lâm Vi Vi khoác trên người chiếc áo sơ mi nam rộng thùng thình – nhìn qua là biết ngay đồ của Bùi Cảnh Sâm, vươn vai bước ra với dáng vẻ ngái ngủ.
Vừa thấy tôi, ả ta liền giả bộ kinh ngạc:
“Phó tổng, sao chị lại ở đây? “
“Ai cho phép cô tự tiện vào đây? ” Giọng tôi lạnh ngắt như băng.
“Là sếp Bùi bảo tôi vào mà. Tôi chưa tìm được chỗ ở, nên sếp tổng cho tôi tá túc tạm ở đây. ” Ả ta làm bộ dạng cực kỳ tủi thân, cố tình nhún nhường tỏ vẻ đáng thương: “Sang tuần có lương tôi sẽ dọn đi ngay, tuyệt đối không làm phiền đến chị đâu ạ. “
Tôi thật sự bị sự trơ trẽn của đôi cẩu nam nữ này chọc tức đến bật cười. Tôi rút điện thoại gọi thẳng cho Bùi Cảnh Sâm, bảo anh ta vác mặt tới đây ngay lập tức.
Vừa họp xong, Bùi Cảnh Sâm đã ba chân bốn cẳng chạy tới. Anh ta còn chưa kịp mở miệng đã bị tôi lạnh lùng chất vấn:
“Bùi Cảnh Sâm, giải thích xem chuyện này là sao? “
Bùi Cảnh Sâm tỏ rõ thái độ mất kiên nhẫn:
“Vi Vi là nhân viên của tôi, cô ấy không có chỗ ở, tôi làm sếp chẳng lẽ lại thấy chết không cứu? Cái phòng nghỉ đó bình thường cô cũng có dùng đâu, cho cô ấy ở tạm vài ngày thì chết ai? Tô Vãn, cô bớt hẹp hòi đi một chút không được à? “
“Tôi hẹp hòi? “
Thấy anh ta vẫn gân cổ lên cãi cùn, tôi quay sang ra lệnh thẳng cho Giám đốc nhân sự:
“Ngay lập tức đuổi việc cô ta cho tôi! Đồng thời, gọi người lên đập nát cái phòng nghỉ này ra! Chỗ này tôi thà để làm ổ cho mèo khéo còn sạch sẽ hơn! “
Giám đốc nhân sự sợ run bần bật, lấm lét nhìn Bùi Cảnh Sâm. Anh ta liền trừng mắt quát lớn:
“Tôi xem ai dám! Ở cái công ty này tôi mới là người có quyền quyết định! Cô ra ngoài cho tôi! “
Giám đốc nhân sự như được đại xá, vội vàng chuồn mất hút.
“Bùi Cảnh Sâm, anh quyết tâm đối đầu với tôi tới cùng đúng không? “
“Là do cô quá đố kỵ thì có! ” Bùi Cảnh Sâm đột ngột gào lên, tràn ngập oán trách: “Cô hết lần này tới lần khác chèn ép một con bé lính mới vừa ra trường! Tô Vãn, tôi chịu đựng cô đủ rồi! Tôi đếch thèm chơi cái trò báo cáo ba mươi lăm nghìn chó má của cô nữa! Cái thói tiểu thư cành vàng lá ngọc của cô cũng nên tém tém lại đi! “
Nói xong, anh ta quay ngoắt ra cửa, lớn tiếng ra lệnh:
“Bảo vệ đâu! Lên ngay phòng nghỉ tầng thượng cho tôi. ‘Mời’ Tô phó tổng ra ngoài! Gần đây trạng thái tinh thần cô ấy không tốt, không thích hợp làm việc. Cho cô ấy nghỉ phép hai tháng! Toàn bộ công việc trên tay cô ấy tạm thời bàn giao lại cho Lâm Vi Vi! “
“Bùi Cảnh Sâm! ” Tôi gần như không dám tin vào tai mình: “Anh định gạt tôi ra rìa sao? Anh có biết nhờ đâu mà anh có được ngày hôm nay không hả? Hồi đó anh hai bàn tay trắng, là tôi đã mang bảy trăm tỷ tiền hồi môn đắp vào cho anh làm vốn khởi nghiệp! Không có tôi, anh bây giờ vẫn chỉ là một thằng khố rách áo ôm thôi! “
Bùi Cảnh Sâm cười khẩy:
“Đúng là năm xưa nhờ cô chu cấp vốn. Nhưng cái công ty này là do một tay Bùi Cảnh Sâm tôi gầy dựng lên! Năng lực của tôi thế nào tất cả đều rõ! Mười năm qua, tôi đưa công ty lên sàn chứng khoán, vị thế đã sớm không còn như xưa nữa rồi! Nếu không phải vì yêu cô, cô nghĩ tôi có thể nhẫn nhịn cô hết lần này đến lần khác chắc? Nhưng sự nhẫn nhịn của tôi đổi lại được cái gì? Là hết lần này đến lần khác bị cô làm nhục! “
Tôi bị mấy lời lẽ trơ tráo của anh ta chọc tức đến mức cả người run bần bật:
“Bùi Cảnh Sâm, anh đúng là đạo đức giả đến tột cùng! Rõ ràng bản thân mang tâm tư dơ bẩn lại còn hắt nước bẩn sang tôi, anh đích thị là một thằng ngụy quân tử từ đầu đến chân! Thật quá tởm lợm! “
“Cô muốn nói sao thì tùy! ” Bùi Cảnh Sâm vênh váo cãi cùn: “Tôi cây ngay không sợ chết đứng! Đường đường chính chính! Bảo vệ! ‘Mời’ người đi cho tôi! “
Vài tên bảo vệ đành cắn răng vây lại, cưỡng ép lôi tôi ra ngoài.
Vừa bước ra khỏi tòa nhà công ty, tôi lập tức liên hệ cho luật sư phụ trách mảng ly hôn hàng đầu của tập đoàn nhà họ Tô:
“Luật sư Trương, khởi động phương án dự phòng ngay, kiểm kê toàn bộ khối tài sản hồi môn mà tôi mang vào nhà họ Bùi năm xưa. Cả những dự án đầu tư mà bố mẹ tôi đã rót vốn cho công ty Bùi Cảnh Sâm trong suốt những năm qua nữa, phong tỏa toàn bộ! Tôi muốn lấy lại bằng sạch cả vốn lẫn lãi! “
Tiếp đó, tôi bấm số gọi cho bố mình:
“Bố, đóng băng toàn bộ nguồn vốn và dự án đang hỗ trợ cho công ty của Bùi Cảnh Sâm, rút vốn ngay lập tức! Con muốn hắn ta phải hiện nguyên hình! “
5
Xử lý xong mọi chuyện, tôi quay về cái “nhà” giờ đã sớm cảnh còn người mất kia. Tôi bình tĩnh thu dọn những thứ thực sự quan trọng của hai mẹ con. Những gì thuộc về mình, tôi mang đi không chừa lại thứ gì; còn đồ đã dính phải hơi hám dơ bẩn của bọn chúng, tôi động vào cũng thấy tởm.
Ba ngày sau, đích thân luật sư Trương mang một xấp thỏa thuận ly hôn dày cộp đến khách sạn nơi tôi đang tạm trú. Toàn bộ tài sản đã được kê khai rõ ràng, phần lớn khối tài sản đứng tên Bùi Cảnh Sâm đều có nền móng bắt nguồn từ nhà họ Tô.
Tôi cầm bút lên, vừa định ký tên vào bản thỏa thuận thì chuông cửa reo. Tôi cứ tưởng mẹ dẫn con gái đến.
Cửa vừa mở, một mùi rượu nồng nặc sộc thẳng vào mặt. Ngay giây tiếp theo, một lực đạo kinh người hung hăng giáng thẳng xuống mặt tôi!
“Chát——! “
Cái tát bất thình lình làm tôi nổ đom đóm mắt, loạng choạng lùi về sau mấy bước, xấp thỏa thuận ly hôn tuột khỏi tay văng tung tóe khắp sàn.
“Tô Vãn! Người đàn bà độc ác này! ” Bùi Cảnh Sâm xông vào như một con thú phát điên, hai mắt vằn đỏ, chỉ thẳng vào mặt tôi mà chửi rủa ầm ĩ: “Rốt cuộc cô đã bắt Vi Vi chịu bao nhiêu uất ức hả? Sỉ nhục cô ấy chưa đủ, đuổi việc cô ấy chưa đủ, bây giờ cô lại dám dùng tới cái thủ đoạn hèn hạ bỉ ổi như vậy! Thuê người tới cưỡng hiếp cô ấy! Cô rốt cuộc muốn làm cái quái gì hả? !”
Tôi ôm lấy một bên mặt, đầu óc ong ong choáng váng:
“Anh lên cơn điên gì vậy? Cưỡng hiếp cô ta là sao? “
“Còn dám giả vờ à? !” Bùi Cảnh Sâm ném mạnh chiếc điện thoại xuống trước mặt tôi. Trên màn hình đang phát một đoạn clip rung lắc với ánh sáng mờ ảo:
Vài gã đàn ông trùm kín đầu đang bấm mật khẩu đột nhập vào phòng của Lâm Vi Vi. Ngay sau đó là những tiếng la hét thất thanh liên tiếp vang lên.
“Nhìn thấy chưa? Đây chính là chuyện tốt mà cô làm đấy! ” Lồng ngực Bùi Cảnh Sâm phập phồng dữ dội, hắn chỉ thẳng vào mũi tôi: “Mấy thằng súc sinh kia khai hết rồi! Chính là cô! Cô sỉ nhục, đuổi việc Vi Vi chưa hả dạ, nên mới bỏ tiền mua chuộc bọn chúng đến làm nhục cô ấy! Bùi Cảnh Sâm tôi đúng là mù mắt chó mới rước loại đàn bà lòng dạ rắn rết như cô về nhà! “
Đúng lúc này, Lâm Vi Vi cũng ôm mặt, thút tha thút thít bước vào. Đầu tóc ả rũ rượi, trên mặt còn hằn rõ mấy vết thương.
Vừa thấy tôi, ả lập tức “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất, giọng run rẩy:
“Bùi phu nhân. .. tôi biết. .. tôi biết cái gai trong mắt chị là tôi. .. Tôi không nên xuất hiện bên cạnh sếp Bùi. .. tôi biết lỗi rồi. .. cầu xin chị buông tha cho tôi đi. .. Tôi chỉ là đứa thấp cổ bé họng, không thân thế cũng không có chỗ dựa. .. “
Ả ta vừa khóc lóc nỉ non, vừa lén lút liếc nhìn Bùi Cảnh Sâm, ánh mắt ngập tràn vẻ sợ hãi xen lẫn ỷ lại.