CHƯƠNG 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Thế này là sao? Tới đây ngay cho tôi! “
Bác quản gia ba chân bốn cẳng chạy vội tới. Thấy sắc mặt tôi xanh mét, ông ấy sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy, “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống đất:
“Phu nhân! Là. .. là ông chủ! Ông chủ dẫn cô Lâm về đây, còn cấm chúng tôi dọn dẹp. Ông ấy bảo. .. bảo đây là chỗ ở từ nay về sau của cô Lâm. .. chúng tôi thật sự không dám cãi lời ạ! “
“Bùi Cảnh Sâm đâu rồi? ” Tôi nghiến răng hỏi.
“Ông chủ. .. ông chủ dẫn cô Lâm sang thành phố bên cạnh bàn dự án rồi, nói là ngày mai mới về. “
Bàn dự án ư?
Tôi lấy điện thoại ra, kiểm tra định vị thì thấy chiếc Porsche của anh ta đang đỗ tại một khách sạn suối nước nóng. Dự án quái gì mà phải đến tận khách sạn suối nước nóng để bàn!
Tôi nuốt cơn giận xuống đáy lòng, chở con gái sang nhà bà ngoại gửi trước. Sau đó đạp lút ga, phi thẳng đến cái khách sạn nơi bọn họ đang “bàn dự án” kia.
Đến nơi, tôi hỏi lễ tân số phòng của anh ta rồi hầm hầm lao thẳng ra khu tắm VIP riêng biệt. Quả nhiên, qua màn hơi nước mờ mịt, tôi thấy rõ Bùi Cảnh Sâm và Lâm Vi Vi đang ngâm mình chung trong một hồ nước nóng. Lâm Vi Vi mặc bộ bikini mỏng tang gần như trong suốt, thân thể ả dán rịt lấy người anh ta, hai kẻ đó đang lả lơi âu yếm nhau không coi ai ra gì.
Cơn buồn nôn cuộn trào trong dạ dày. Tôi quay ngoắt lại, yêu cầu nhân viên phục vụ gần đó lấy cho một thùng đá viên thật lớn.
Bưng thùng đá nặng trịch trên tay, tôi bước tới sát mép hồ. Nhắm thẳng vào đôi cẩu nam nữ đang đắm chìm trong “bể uyên ương” kia, tôi úp thẳng xô đá lạnh ngắt xuống đầu bọn chúng!
“Á——! Đứa nào đui mù thế hả! “
Bùi Cảnh Sâm bị lạnh buốt nhảy cẫng lên, chửi thề ầm ĩ. Đến khi nhìn rõ người tới là tôi, vẻ giận dữ trên mặt anh ta lập tức bị thay thế bởi sự thảng thốt và hoảng loạn tột độ:
“Bà. .. bà xã? Sao em lại ở đây? Không phải em đang đưa con đi chơi sao? “
“Hừ, ” tôi cười khẩy, “Tôi mà không về nữa thì cái nhà này đổi chủ luôn rồi chứ gì! Cho anh một phút, mặc quần áo vào rồi lết ra đây cho tôi! “
Ánh mắt tôi sắc như dao, lướt qua Lâm Vi Vi đang lạnh đến run cầm cập, cố tình làm bộ làm tịch ôm tay che ngực.
“Đúng là tuổi trẻ tài cao, tuổi đời còn nhỏ mà đã học được mớ thủ đoạn lẳng lơ gạ gẫm ra trò phết. “
Lâm Vi Vi ngay lập tức nặn ra vài giọt nước mắt, bày ra bộ dạng như phải chịu ấm ức tày trời:
“Bùi phu nhân, tôi không hiểu ý chị là gì. .. tôi cũng có lòng tự trọng của mình. .. “
“Tự trọng á? “
Tôi tiến lên một bước, thẳng tay giáng một cái tát nảy lửa xuống mặt ả. Một tiếng “Chát” chói tai vang vọng khắp khu tắm:
“Thứ như cô mà cũng xứng nói chuyện tự trọng với tôi sao? “
Bùi Cảnh Sâm vừa tròng được cái áo choàng tắm vào người, thấy cảnh này thì lập tức lao tới che chắn cho Lâm Vi Vi, gân cổ lên quát:
“Tô Vãn! Sao cô dám đánh người! “
“Đánh người? ” Tôi tức đến bật cười, trở tay vung thêm một tát nữa, dồn hết sức bình sinh tát thẳng vào mặt Bùi Cảnh Sâm: “Tôi không chỉ đánh ả, mà còn đánh cả anh nữa đấy! “
3
Động tĩnh ầm ĩ bên này đã sớm thu hút sự chú ý của những vị khách khác. Lâm Vi Vi ôm mặt khóc lóc nức nở, còn trên mặt Bùi Cảnh Sâm thì hằn rõ năm ngón tay đỏ chót. Đám đông xung quanh bắt đầu xì xầm bàn tán, suy đoán xem vở kịch cẩu huyết này là thế nào.
Tôi lạnh lùng nhìn Bùi Cảnh Sâm:
“Anh định ở lại đây tiếp tục làm trò cười cho thiên hạ xem, hay là cút về nhà? “
Sắc mặt Bùi Cảnh Sâm đen kịt như đáy nồi, nhưng cuối cùng vẫn lầm lũi đi theo tôi ra ngoài.
Đến bãi đỗ xe, tôi mở cửa ghế lái ngồi vào. Bùi Cảnh Sâm vừa kéo cửa ghế phụ ra, Lâm Vi Vi thế mà cũng lạch cạch chạy tới định chen vào ngồi cùng.
“Cút xuống ngay! ” Tôi gằn giọng quát lớn: “Xe của tôi không chở hồ ly tinh! “
“Tô Vãn! Cô ăn nói khó nghe vừa thôi! ” Bùi Cảnh Sâm nhíu mày.
“Tôi ăn nói khó nghe? ” Tôi cười khẩy, “Vậy mấy trò mèo mả gà đồng các người làm thì đẹp mặt lắm chắc? Tôi hỏi lại lần cuối, cô có cút xuống không? “
Lâm Vi Vi lập tức đưa mắt nhìn Bùi Cảnh Sâm với vẻ tủi thân đáng thương. Bị tôi trừng mắt áp đảo, anh ta đành phải nhượng bộ, quay sang dỗ dành Lâm Vi Vi:
“Em xuống xe trước đi, để anh gọi taxi cho em. “
Lúc này, ả ta mới hậm hực miễn cưỡng bước xuống xe.
Về đến nhà, tôi ung dung ngồi xuống chiếc sô pha chính giữa phòng khách, chỉ thẳng mặt Bùi Cảnh Sâm:
“Nói đi, từng chuyện một, khai cho rõ ràng rành mạch ra. “
“Nói chuyện gì? ” Bùi Cảnh Sâm vẫn cố tình giả ngu.
“Nói chuyện gì à? ” Tôi cười nhạt: “Mở tài khoản phụ tận mười bảy tỷ rưỡi cho Lâm Vi Vi, rước ả về phòng ngủ của tôi, để ả mặc quần áo của tôi lượn lờ khắp chốn! Hôm nay còn dắt díu nhau ra khách sạn suối nước nóng tắm uyên ương nữa cơ đấy! Bùi Cảnh Sâm, anh tưởng tôi mù hay nghĩ tôi chết rồi hả? “
Bùi Cảnh Sâm bị những lời bóc mẽ của tôi dồn ép đến mức cáu bẳn:
“Tắm uyên ương mở phòng cái gì chứ! Tô Vãn, cô ăn nói khó nghe vừa thôi! Tôi đã nói rồi, đó là khu vực công cộng! Bọn tôi thì làm được cái gì? Còn khoản tiền đó. .. tôi đã bảo đó là tiền thưởng của người ta, tôi chỉ giữ hộ thôi! Giờ cô đóng băng hết tài khoản, tôi lấy đâu ra tiền mà trả cho cô ấy. Con gái nhà người ta mới tốt nghiệp ra trường, thân cô thế cô không có chỗ ở, tôi mới phải cho cô ấy tá túc tạm ở nhà mình! Còn chuyện suối nước nóng. .. là do dạo này công việc áp lực quá nên bọn tôi mới rủ nhau đi xả stress chút thôi! Giữa tôi và cô ấy hoàn toàn là quan hệ cấp trên cấp dưới trong sáng, thanh thanh bạch bạch, chẳng có chuyện gì mờ ám hết! Là do bản tính cô đa nghi, lúc nào cũng suy diễn lung tung vớ vẩn! “
Càng cãi anh ta càng làm như mình có lý, giọng điệu cũng theo đó mà vênh váo hẳn lên:
“Người ta còn chưa được nhận lương, đợi tuần sau công ty phát lương xong, tôi sẽ bảo cô ấy dọn ra ngoài ngay! Như thế đã vừa ý cô chưa? “
Tôi lập tức tóm được điểm mấu chốt trong câu nói của anh ta, nhướng mày vặn lại:
“Khoan đã. Chẳng phải tôi đã ra lệnh sa thải cô ta rồi sao? Còn đào đâu ra lương để mà phát? “
“Tôi bác bỏ lệnh đó rồi! ” Bùi Cảnh Sâm gân cổ lên cãi lý: “Tờ giấy cam kết nhường quyền quản lý tài chính giấy trắng mực đen kia tôi công nhận! Nhưng Lâm Vi Vi không phải là chỗ để cô trút giận! Cô ấy mới vào công ty một tháng mà năng lực xuất sắc ai cũng phải nể, đó là một nhân tài hiếm có! “
“Nhân tài hiếm có? ” Tôi bị mấy lời đổi trắng thay đen của anh ta làm cho tức đến bật cười: “Được thôi, nếu anh đã coi cô ta là báu vật như thế, vậy chúng ta ly hôn đi. “
Bùi Cảnh Sâm như bị giẫm phải đuôi, anh ta đưa tay day trán vẻ vô cùng mệt mỏi và phiền phức:
“Cô lại lên cơn điên gì nữa thế hả? Tôi đã nghe lời cô nhịn nhục xài ba mươi lăm nghìn một ngày rồi, sống với nhau bao nhiêu năm nay tự dưng đòi ly hôn cái quái gì? “
Anh ta hạ giọng, bày ra vẻ mặt như đang ban ơn:
“Thôi được rồi, tôi biết cô nhìn cô ấy chướng mắt. Lát nữa tôi sẽ bảo quản gia dọn đồ, sắp xếp cho cô ấy ra ngoài thuê nhà. Con gái vẫn còn đang ở nhà, tôi không muốn cãi nhau ầm ĩ với cô làm gì. Thời gian tới tôi sẽ dọn ra ngoài ở, đợi bao giờ cô bình tĩnh hết giận thì tôi về. “
Nói xong, anh ta dứt khoát xoay người, xách áo khoác lên rồi sập cửa rời đi.
4
Chúng tôi bắt đầu chiến tranh lạnh.
Ngày hôm sau, tôi vẫn đến công ty đi làm như bình thường, cố tình tránh mặt ở những khu vực Bùi Cảnh Sâm hay lui tới.
Đến giờ nghỉ trưa, tôi định lên phòng nghỉ VIP trên tầng cao nhất chợp mắt một lát. Chẳng ngờ mật khẩu cửa lại báo sai, dấu vân tay của tôi cũng đã bị xóa khỏi hệ thống khóa thông minh.