CHƯƠNG 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Anh ăn nói hàm hồ cái gì vậy! ” Tôi vừa hoảng sợ vừa phẫn nộ, “Tôi thuê người làm nhục cô ta bao giờ? “
“Tang chứng vật chứng rành rành ra đấy, cô còn dám giảo biện à? !” Bùi Cảnh Sâm gầm lên: “Dẫn người vào đây! “
Ngoài cửa, ba gã đàn ông dáng vẻ co rúm, mặt mũi sưng vù bầm dập bị tống vào trong. Chính là mấy gã trùm đầu trong đoạn clip ban nãy.
Bọn chúng vừa nhìn thấy tôi liền nhào tới quỳ rạp xuống đất, dập đầu lia lịa:
“Cô. .. cô Tô! Xin tha mạng! Bọn tôi. .. bọn tôi không cố ý khai cô ra đâu! “
“Đúng vậy, đúng vậy! Cầu xin cô tha cho bọn tôi đi! Đều là do cô sai khiến, bọn tôi đâu dám cãi lời! “
“Bọn tôi biết lỗi rồi! Sẽ không dám nữa đâu! “
Nhìn màn vu oan giá họa vụng về nhưng vô cùng thâm độc này, nghe những lời “nhận tội” đầy rẫy sơ hở nhưng lại chĩa mũi dùi thẳng vào mình, trái tim tôi từng chút, từng chút một chìm xuống đáy hầm băng.
Lâm Vi Vi vẫn đứng bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa:
“Sếp Bùi. .. thôi bỏ đi. .. đều do số em khổ. .. anh đừng vì em. .. mà làm phu nhân không vui. .. “
“Em yên tâm, anh nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em. ” Bùi Cảnh Sâm quay sang tôi, “Tô Vãn, nếu cô đã thích chơi cái trò hèn hạ bỉ ổi này đến thế, vậy thì để chính cô nếm thử mùi vị đó xem sao! “
Anh ta cúi nhìn ba gã đàn ông đang quỳ dưới đất, gằn từng chữ một, âm giọng hệt như lời thì thầm của ác quỷ:
“Cho tụi mày một cơ hội lấy công chuộc tội. Vừa nãy tụi mày làm gì với cô Lâm, thì bây giờ, đem trò đó ra ‘hầu hạ’ Tô phó tổng cho tao! Làm tốt. .. tao sẽ chừa cho tụi mày một con đường sống. Còn nếu làm tao không hài lòng. .. “
Anh ta bỏ lửng câu nói, nhưng lời đe dọa ngầm đó cũng đủ khiến ba gã đàn ông run lẩy bẩy.
“Bùi Cảnh Sâm! !” Tôi gần như không dám tin vào tai mình: “Tôi là vợ anh đấy! Vậy mà anh lại dám sai người. .. Đồ cầm thú vô nhân tính! “
Ánh mắt Bùi Cảnh Sâm lạnh lẽo, xẹt qua một tia khoái trá đầy tàn nhẫn:
“Lúc cô làm ra loại chuyện này, thì phải nghĩ đến hậu quả rồi chứ! Cô yên tâm, cái danh ‘Bùi phu nhân’ này tôi vẫn sẽ giữ lại cho cô. Nhưng loại đàn bà lòng dạ dơ bẩn tởm lợm như cô, không xứng để tôi chạm vào dù chỉ một ngón tay! “
Anh ta lớn tiếng ra lệnh cho mấy gã kia:
“Nếu cô ta đã thích dùng mấy cái thủ đoạn hèn hạ này đến thế, vậy thì để chính cô ta nếm thử mùi vị đó đi! Mấy đứa tụi mày, xông lên cho tao! Ban nãy cô ta xúi tụi mày làm gì với Vi Vi, thì bây giờ làm y chang vậy với cô ta! Nếu để tao không hài lòng, tụi mày tự biết hậu quả rồi đấy! “
Mấy gã đàn ông đưa mắt nhìn nhau, một tia dâm tà xen lẫn sợ hãi xẹt qua đáy mắt, rồi từ từ tiến lại bủa vây lấy tôi. Nhìn bọn chúng vừa bước tới vừa bắt đầu cởi thắt lưng, chút phòng tuyến cuối cùng nơi đáy lòng tôi sụp đổ hoàn toàn.
“Bùi Cảnh Sâm! Đồ khốn nạn! Anh làm thế này là phạm pháp đấy! ” Tôi kinh hoàng lùi lại, trái tim rơi tuột xuống tận đáy vực.
“Phạm pháp? Lúc cô thuê người cưỡng hiếp Vi Vi, sao không nghĩ đến chuyện phạm pháp đi? ” Bùi Cảnh Sâm đứng chắn ngay cửa, từ trên cao nhìn xuống tôi.
Mấy gã đàn ông nhào tới, thô bạo xé rách quần áo của tôi. Tôi liều mạng vùng vẫy, khóc lóc, gào thét chửi rủa, nhưng sức lực đôi bên quá chênh lệch. Ngay khoảnh khắc tôi cảm nhận được làn da mình phơi bày trong không khí lạnh lẽo, sự tuyệt vọng gần như nuốt chửng lấy tôi——
“Rầm——! !! “
Một tiếng động chát chúa vang lên, cánh cửa phòng suite kiên cố bị húc văng ra!
Ngay sau đó, một giọng nói trầm ổn mà uy lực vang lên từ phía sau:
“To gan thật đấy, dám bắt nạt con gái tao, chúng mày chán sống hết rồi đúng không! “
6
Dứt lời, một đám vệ sĩ mặc vest đen, được huấn luyện bài bản lao vào phòng dũng mãnh hệt như mãnh hổ! Quyền cước tung ra như gió, chỉ trong chớp mắt đã đá văng ba gã đàn ông đang có ý đồ đồi bại kia ra xa. Bọn chúng ngã lăn ra đất kêu la oai oái, không thể nhúc nhích nổi.
Một bóng người cao lớn, đầy uy nghiêm xuất hiện trước cửa. Bố tôi mặc bộ đồ Đường trang được may đo tỉ mỉ, hai bên thái dương đã lấm tấm hoa râm, nhưng ánh mắt lại sắc lẹm như chim ưng. Ông đảo mắt quét một vòng quanh căn phòng, mang theo cơn thịnh nộ ngút trời.
“Bố! “
Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc của bố, bao nhiêu sợ hãi, uất ức và tuyệt vọng dồn nén nãy giờ trong tôi tức thì bùng nổ, nước mắt như vỡ đê tuôn rơi. Tôi gắng gượng muốn bò dậy, nhưng vì đã cạn kiệt sức lực nên lại ngã khuỵu xuống.
Bố tôi – Tô Chấn Bang nhìn thấy bộ dạng quần áo rách rưới, chật vật tơi tả của con gái, hốc mắt ông lập tức đỏ hoe. Ông sải vài bước dài lao đến trước mặt tôi, dứt khoát cởi chiếc áo khoác trên người ra, quấn chặt lấy tôi.
Giọng ông mang theo sự run rẩy khó nhận ra:
“Vãn Vãn! Bố đến rồi! Xin lỗi con, bố đến muộn! “
“Bố. .. ” Tôi nhào vào lòng ông, khóc nấc lên không thành tiếng.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy bố tôi, vẻ bạo nộ và tàn độc trên mặt Bùi Cảnh Sâm lập tức bay sạch, chỉ còn lại sự hoảng loạn và nhợt nhạt như thây ma. Giọng anh ta run lẩy bẩy không thành câu:
“Bố. .. sao bố lại tới đây. .. “
“Súc sinh! Ai là bố mày! “
Tô Chấn Bang đột ngột ngẩng phắt đầu lên, trong mắt bắn ra tia sáng lạnh lẽo đầy đáng sợ. Ông nhấc chân, dồn hết sức bình sinh đạp một cú trời giáng thẳng vào ngực Bùi Cảnh Sâm!
“Bịch! “
Bùi Cảnh Sâm bị đá văng đi như một cái bao tải rách, va đập mạnh vào tường, bật ra một tiếng rên đau đớn. Khóe miệng hắn ta rỉ máu, giãy giụa mấy cái cũng không thể bò dậy nổi.
Bố tôi thậm chí chẳng thèm liếc nhìn hắn lấy một cái, cẩn thận đỡ tôi ngồi xuống sô pha. Sau đó ông xoay người lại, ánh mắt sắc như dao lướt qua mấy gã đàn ông dưới đất đang sợ đến mức vãi cả ra quần, run lẩy bẩy như cầy sấy. Cuối cùng, ánh mắt ấy dừng lại trên người Lâm Vi Vi – kẻ cũng đang tái mét mặt mày, co rúm lại thành một cục.
“Vãn Vãn. ” Giọng bố tôi trầm xuống đến mức đáng sợ: “Nói cho bố nghe, mấy thứ rác rưởi này, cùng với đôi cẩu nam nữ kia, con muốn xử lý thế nào? Đứa nào dùng tay nào chạm vào con, bố sẽ chặt đứt tay đó của nó! “
Giọng điệu của ông nhẹ bẫng, giống như đang bàn cách vứt đi mấy túi rác vậy.
Mấy gã kia nghe vậy thì hồn bay phách lạc, dập đầu rầm rầm xuống sàn nhà:
“Chủ. .. Chủ tịch Tô tha mạng! Xin ngài tha mạng! Bọn con biết lỗi rồi! Bọn con không dám nữa đâu! “
“Là. .. là người đàn bà kia sai khiến bọn con! Không liên quan đến bọn con đâu ạ! “
Tôi hít một hơi thật sâu, nén lại cảm xúc đang cuộn trào trong lòng, siết chặt chiếc áo khoác của bố rồi đứng dậy. Tôi bước đến trước mặt gã đàn ông trông có vẻ là kẻ cầm đầu, ngồi xổm xuống, lạnh lùng nhìn chằm chằm gã:
“Nói cho rõ ràng, từ đầu đến cuối, khai ra cho thật rành mạch. Là tôi đã sai khiến các người đi cưỡng hiếp Lâm Vi Vi sao? “
Tên cầm đầu sợ đến mức mặt không còn hột máu, đũng quần ướt sũng tự lúc nào, gã mếu máo gào lên:
“Không phải! Không phải phu nhân đâu ạ! Là. .. là Lâm Vi Vi! Là cô ta đã cho bọn con một khoản tiền lớn! Cô ta bắt bọn con diễn vở kịch này! Bắt bọn con giả vờ. .. giả vờ cưỡng hiếp cô ta! Đoạn clip. .. clip là do AI ghép đấy ạ! Vết thương trên người cô ta cũng là tự cô ta vẽ lên luôn! Bọn con. .. bọn con căn bản chưa đụng đến một ngón tay của cô ta! Cầu xin phu nhân tha cho bọn con đi! Bọn con cũng chỉ là lũ giang hồ vặt nhận tiền làm việc thôi ạ! “