CHƯƠNG 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Sự thật đã rành rành! Tôi đứng thẳng dậy, bước đến trước mặt Bùi Cảnh Sâm đang ngồi phịch dưới đất.
Tôi từ trên cao lạnh lùng nhìn xuống hắn, gằn giọng:
“Bùi Cảnh Sâm, anh đã nghe rõ chưa? “
Tôi chỉ thẳng vào ngực mình, gằn từng chữ một:
“Tô Vãn tôi đây, dám làm dám chịu. Chuyện gì tôi làm, tôi nhận! Nhưng chuyện tôi không làm, thì đừng hòng có kẻ nào được phép hắt nước bẩn lên đầu tôi! “
Bùi Cảnh Sâm ôm lấy lồng ngực đau nhói, ánh mắt khó tin nhìn Lâm Vi Vi cũng đang ngã bệt dưới sàn:
“Vi Vi. .. những lời bọn chúng nói là sự thật sao? “
Lâm Vi Vi lúc này đã sợ đến mức ngây dại, ả chỉ biết lắc đầu nguầy nguậy, khóc lóc gào thét:
“Không phải đâu! Không phải thế đâu sếp Bùi! Là bọn chúng vu oan cho em! Bọn chúng thông đồng hãm hại em! Chị Tô Vãn. .. chị Tô Vãn ghét em. .. “
“Chát! “
Tôi sải bước tới, hung hăng vung tay tát thẳng vào mặt ả một cái trời giáng:
“Cô thử nói lại lần nữa xem? “
“Tôi. .. tôi. .. “
Lâm Vi Vi ôm gò má sưng tấy, vẫn còn muốn cãi chày cãi cối.
“Chát! ” Tôi bồi thêm một tát nữa, lực tay càng mạnh hơn:
“Nói tiếp đi! “
Bố tôi hoàn toàn mất kiên nhẫn, nghiêm giọng quát lớn:
“Nói nhiều với thứ đó làm gì! Dám vu oan cho con gái tao, đánh chết nó cho tao! Có chuyện gì tao chịu trách nhiệm! “
Đám vệ sĩ lập tức hùng hổ tiến lên, sát khí đằng đằng.
Lâm Vi Vi hoàn toàn sụp đổ, ả nhào tới ôm rịt lấy chân tôi, nước mắt nước mũi tèm lem khóc lóc ỉ ôi:
“Tôi khai! Tôi khai hết! Là tôi! Là tôi sai khiến bọn chúng! Là tôi đưa tiền mướn bọn chúng diễn vở kịch này! Vết thương cũng do tôi tự vẽ! Đoạn clip là tôi nhờ người cắt ghép! Tôi. .. tôi chỉ muốn ép chị ly hôn với sếp Bùi. .. Tôi muốn trèo cao. .. Tôi biết lỗi rồi! Bùi phu nhân! Cầu xin chị tha cho tôi lần này đi! Tôi không bao giờ dám thế nữa đâu! Huhu. .. “
“Anh thấy chưa, ” Tôi lạnh lùng hất tay ả ra, quay sang nhìn Bùi Cảnh Sâm, nhếch mép cười nhạt: “Cô ta thừa nhận rồi đấy. Từ đầu chí cuối, tôi chưa từng làm gì hại cô ta cả. “
Tôi bước tới, dồn hết sức bình sinh, vung tay giáng cho Bùi Cảnh Sâm một cái tát cháy má!
“Chát! ” Tiếng tát vang lên giòn giã.
“Cái tát này, đánh cho thói bội bạc của anh! “
“Chát! “
Cái tát thứ hai lập tức bồi thêm, mạnh đến mức làm đầu anh ta ngoẹo hẳn sang một bên, máu rỉ ra từ khóe miệng.
“Cái tát này, đánh cho những sỉ nhục mà anh trút xuống đầu tôi suốt thời gian qua! “
“Chát! “
Cái tát thứ ba dồn nén toàn bộ sự phẫn nộ và thất vọng tột cùng, đánh cho anh ta nổ đom đóm mắt, nửa bên mặt lập tức sưng vù.
“Cái tát này, đánh cho việc ban nãy anh suýt tự tay đẩy tôi xuống địa ngục! “
Bùi Cảnh Sâm bị đánh đến mức thê thảm tột độ, khuôn mặt bỏng rát đau đớn, trong miệng nồng nặc mùi máu tanh. Nhưng hắn tuyệt nhiên không dám phản kháng, chỉ biết khàn giọng cầu xin:
“Vãn Vãn. .. anh biết lỗi rồi. .. anh thực sự biết lỗi rồi. .. em đánh đi. .. em đánh chết anh cũng được. .. Chỉ xin em nể tình con gái chúng ta. .. tha thứ cho anh lần này thôi. .. anh xin em. .. “
8
“Súc sinh! ” Bố tôi giận dữ lôi đình, xông tới bồi thêm một cú đá trời giáng. “Mày còn dám vác mặt ra nhắc đến con gái hả? Còn có mặt mũi xin tha thứ sao? !”
Tôi nhìn xuống người đàn ông từng đầu ấp tay gối suốt mười năm trời đang phủ phục dưới đất, khoảnh khắc này hắn xa lạ đến mức đáng sợ. Chút tình cảm cuối cùng sót lại trong lòng tôi cũng tan biến sạch sẽ.
“Bùi Cảnh Sâm, ” giọng tôi bình thản không chút gợn sóng, nhưng lại mang uy lực như một lời tuyên án: “Anh đã bao giờ kiểm tra kỹ đoạn clip đó chưa? Anh có để ý kim đồng hồ trong đó hoàn toàn bất động không? Một sản phẩm cắt ghép AI vụng về đến thế, vậy mà anh lại chẳng mảy may nghi ngờ lấy một giây. Có lẽ, bản thân anh căn bản chẳng quan tâm đâu là sự thật. Anh chỉ muốn mượn cớ này để trút bầu bất mãn bấy lâu, tìm một lý do đường hoàng bọc đường cho sự ích kỷ cá nhân của anh mà thôi. “
Tôi dứt khoát rút bản thỏa thuận ly hôn từ đống giấy tờ vương vãi trên mặt đất, ném thẳng xuống trước mặt hắn, đồng thời đưa luôn một cây bút tới.
“Ký tên đi. Con gái thuộc về tôi. Từ nay về sau, chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt. “
Bùi Cảnh Sâm nhìn tờ thỏa thuận ly hôn, ánh mắt hoảng sợ như nhìn thấy hồng thủy mãnh thú, hắn lắc đầu điên cuồng:
“Không. .. Vãn Vãn. .. anh không ký đâu! Anh biết lỗi rồi! Anh thực sự sai rồi! Em đánh anh, chửi anh thế nào cũng được! Đừng ly hôn mà. .. chúng ta vẫn còn con. .. xin em nể tình con cái. .. “
“Ký tên đi, ” Tôi lạnh lùng ngắt lời, giọng điệu đanh thép không dung túng cho bất kỳ sự phản kháng nào: “Ký đi thì anh còn giữ được chút thể diện cuối cùng. Còn nếu anh không ký, tôi sẽ đệ đơn ly hôn ra tòa. Đến lúc hai bên vạch mặt nhau, thứ anh mất đi sẽ chỉ càng nhiều hơn mà thôi. “
Bố tôi trực tiếp xông lên, giẫm mạnh lên cổ tay Bùi Cảnh Sâm, lực đạo lớn đến mức gần như nghe thấy tiếng xương cốt kêu răng rắc.
Một tên vệ sĩ cung kính đưa lên một con dao găm sáng loáng. Bố tôi cầm lấy, kề lưỡi dao lạnh buốt sát vào ngón tay Bùi Cảnh Sâm.
“Có ký không hả? Không ký, ông đây lập tức chặt phăng đôi tay dơ bẩn của mày đi! “
Dưới nỗi sợ hãi tột độ và cơn đau buốt óc, Bùi Cảnh Sâm hoàn toàn sụp đổ. Hắn run lẩy bẩy, dùng cánh tay còn lại không bị giẫm lên, nguệch ngoạc viết tên mình xuống phần chữ ký trên bản thỏa thuận ly hôn.
Nhìn dòng chữ ký cuối cùng cũng đã nằm trên giấy, trái tim tôi bỗng trống rỗng một mảng, nhưng ngay sau đó lại được lấp đầy bởi sự nhẹ nhõm như vừa được giải thoát.
“Bố. ” Tôi khoác lấy cánh tay ông, giọng nói dẫu mệt mỏi nhưng lại vô cùng kiên định: “Chúng ta về nhà thôi bố. Còn những kẻ này. .. “
Ánh mắt lạnh lẽo của tôi lướt qua ba gã côn đồ dưới sàn, rồi chạm đến gương mặt xám ngoét như tro tàn của Lâm Vi Vi, và cả dáng vẻ thất hồn lạc phách của Bùi Cảnh Sâm:
“Tất cả đám này, tống hết đến nơi chúng nên đến đi. “
9
Tôi những tưởng sau khi bị tống vào đồn cảnh sát, ba gã côn đồ kia và cả Lâm Vi Vi sẽ phải nhận lấy sự trừng phạt thích đáng của pháp luật. Thế nhưng, tôi đã quá coi thường sự xảo quyệt của Bùi Cảnh Sâm cùng khả năng lách luật tài tình của hắn.
Vài ngày sau, luật sư báo lại với tôi rằng, trong quá trình cảnh sát thẩm vấn, không hiểu vì lý do gì mà mấy gã côn đồ đó đột nhiên lật lọng toàn bộ. Bọn chúng đồng thanh chối bay chối biến những lời khai trước đó. Chúng một mực khăng khăng là mình “bị vệ sĩ nhà họ Tô đánh đập ép cung”, còn những lời đã nói ở khách sạn chỉ là do hoảng loạn nên “nói càn”.
Còn Lâm Vi Vi thì cắn răng chối chết không nhận tội, luôn miệng kêu oan rằng bản thân mình mới là nạn nhân.
Chuỗi bằng chứng then chốt đã xảy ra vấn đề: bên trong phòng suite của khách sạn không hề có camera giám sát ghi lại diễn biến vụ việc; việc tôi bị xâm hại mới chỉ ở mức độ chưa thành, nên trên cơ thể hoàn toàn không lưu lại ADN của đối phương. Ngược lại, những vết thương do vệ sĩ nhà tôi đánh trên người mấy gã côn đồ kia thì lại rành rành ra đó.
Cuối cùng, do không đủ bằng chứng kết tội, cảnh sát không thể thành lập tội danh cưỡng dâm chưa thành và tội vu khống. Họ đành phải khép vào tội gây rối trật tự công cộng để tạm giam đám người kia vài ngày, sau đó thả ra toàn bộ.
Tôi thừa biết, chuyện này chắc chắn có sự can thiệp của Bùi Cảnh Sâm đứng sau giật dây.
Chỉ vỏn vẹn ba ngày ngắn ngủi, Bùi Cảnh Sâm đã vênh váo trở lại tập đoàn Bùi thị hệt như chưa từng có chuyện gì xảy ra, tiếp tục ngồi vững trên cái ghế “Sếp Bùi” của hắn. Thậm chí, ngay trong ngày được thả ra, hắn còn trơ trẽn gửi cho tôi một tin nhắn rất dài, đại ý nói rằng: “Chưa từng có suy nghĩ ly hôn, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm, nếu em đồng ý quay lại, anh sẽ luôn ở đây chờ đợi em”.