Chương 1
Đang lúc cao trào, bạn trai bỗng nhiên tháo bao ra: “Nếu có thai, chúng ta kết hôn đi.”
Tôi ngẩn người trong chốc lát: “Anh coi đứa con là xúc xắc để đặt cược đấy à?”
Anh ta im lặng.
Vì quá cạn lời, tôi chỉ biết cười khẩy trong giận dữ.
“Hơn nữa, hôm nay là ngày an toàn của tôi.”
Tôi đẩy mạnh anh ta ra.
Muốn chia tay thì cứ nói thẳng ra, khó lắm sao?
1
Sau một đêm mặn nồng mang tính “lễ nghi”.
Tôi và Trình Kha chia tay.
Không giống như sự dây dưa kéo dài suốt nửa năm qua, lần này chúng tôi kết thúc một cách rất dứt khoát.
Cái lợi của việc phụ nữ có tuổi chính là…
Năm năm trước thất tình, tôi nốc hết tám chai bia mà tim vẫn đau đến mức thức trắng cả đêm.
Còn bây giờ, tôi chỉ cần uống một lon bia lạnh, ăn vài xiên đồ nướng, lên giường nằm một lát là ngủ say. Sáng hôm sau tỉnh dậy thần thái rạng rỡ đi làm.
Một tháng sau.
Trình Kha đăng ảnh thiệp cưới lên vòng bạn bè.
Anh ta sắp kết hôn rồi.
Người ta thường nói, nếu một cặp đôi yêu nhau vài năm mà vẫn chưa có ý định kết hôn, thì khả năng cao là một trong hai đang “đứng núi này trông núi nọ”.
Thế nên chắc hẳn Trình Kha cũng cảm thấy có chút hổ thẹn với tôi.
Anh ta đã phải trải qua một khoảng thời gian đấu tranh tư tưởng khá dài.
Tôi nhìn thấu sự do dự của anh ta, nhưng nhìn thấu mà không nói ra.
Dù tôi xinh đẹp như hoa, tìm đàn ông không phải chuyện khó.
Nhưng để tìm được một người có gương mặt cực phẩm, cơ bụng tám múi lại còn hào phóng như Trình Kha thì cũng không dễ dàng gì.
Vậy nên lúc trước, dù biết anh ta kém mình ba tuổi, khi anh ta theo đuổi, tôi vẫn vui vẻ nhận lời.
Nhưng trước khi chính thức quen nhau, tôi có hỏi đùa một câu.
“Em lớn tuổi hơn anh, nếu gia đình anh không đồng ý thì sao?”
Khi ấy, ánh mắt Trình Kha vô cùng kiên định.
“Anh sẽ khiến họ phải đồng ý.”
Ngờ đâu, lời nói ấy lại ứng nghiệm theo cách trớ trêu này.
—
Sợ tôi hiểu lầm, Trình Kha còn cố tình gửi tin nhắn giải thích.
[Anh không hề bắt cá hai tay, gia đình cô ấy và nhà anh vốn có quan hệ hợp tác lâu nay.]
Trình Kha là thế hệ thứ hai của chủ xưởng, nhà anh ta quản lý một nhà máy với quy mô tới bảy tám ngàn công nhân.
Khác với những phú nhị đại thông thường, Trình Kha tuy ham chơi nhưng việc gì cũng biết làm, từ bốc vác hàng hóa cho đến quản lý sổ sách.
Khối cơ bắp cuồn cuộn đó không phải nhờ phòng gym mà là kết quả của những ngày đổ mồ hôi trong nhà xưởng.
Tin nhắn của anh ta tôi không thèm trả lời, thế là anh ta cũng chẳng gửi thêm cái nào nữa.
Đã chia tay rồi thì đừng liên lạc nữa, tránh để tình cũ không rủ cũng tới, dây dưa không dứt.
Thời gian là vàng bạc.
Tôi nhìn người đối diện trong buổi xem mắt.
Nghề nghiệp: đoàn Ngoại giao.
Chiều cao: 1m85.
Ngũ quan hài hòa, phong thái lịch thiệp, nhã nhặn.
Mẹ anh ấy và mẹ tôi làm cùng cơ quan nhiều năm, coi như là chỗ quen biết rõ ràng ngọn ngành.
Đi xem mắt là xác định để kết hôn, thế nên tôi dẹp hết mấy chuyện vòng vo.
“Thứ lỗi cho tôi mạo muội, với điều kiện tốt như anh Giang đây, tại sao vẫn còn độc thân đến giờ?”
Ánh mắt người đàn ông rất thanh thuần.
“Tôi và bạn gái cũ yêu nhau bảy năm, sau đó cô ấy lấy chồng rồi ra nước ngoài định cư.”
Tôi vẫn giữ nụ cười trên môi, đi thẳng vào vấn đề.
“Vậy anh còn yêu cô ấy không?”
Anh ta khựng lại một chút, nhưng vẫn khẽ gật đầu.
“Xin lỗi, dù sao tôi và cô ấy cũng đã gắn bó một thời gian dài như vậy.”
“Vậy tâm thế hiện tại của anh Giang là người mình yêu đã lấy chồng, nên giờ cưới ai cũng được sao?”
Gương mặt anh ta không hề lộ vẻ khó chịu vì bị xúc phạm.
“Không phải đâu, thật ra do tính chất công việc nên tôi và cô ấy thường xuyên xa cách, vả lại con người ta cũng phải nhìn về phía trước mà, đúng không?”
Tôi nhấp một ngụm nước.
“Vậy anh Giang có câu hỏi nào muốn dành cho tôi không?”
Công việc ổn định, lại là người chung tình.
Xem ra cũng không tệ.
“Tôi muốn tìm hiểu về cô Khương thông qua việc tiếp xúc trực tiếp hơn.”
“Ngày mai là cuối tuần, không biết cô Khương có rảnh không?”