Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Lý do quan trọng nhất là, tôi không có hứng thú ngủ với anh.”
Vợ chồng là gì? Là đầu giường cãi nhau cuối giường hòa.
Cho dù hầu hết các cuộc hôn nhân cuối cùng đều dẫn đến cảnh đồng sàng dị mộng, nhưng ngay từ đầu cũng không nên nhạt nhẽo vô vị như vậy.
Năm đó sau khi chia tay Đàm Tụng Văn, tôi cũng từng thử bắt đầu một mối quan hệ mới, có người đàn ông điều kiện tốt hơn Đàm Tụng Văn rất nhiều.
Nhưng tôi không có cảm giác rung động.
Phản ứng hóa học giữa nam và nữ chính là không có logic và chẳng cần đạo lý như thế đấy.
Đầu dây bên kia, Giang Diễn im lặng vài giây rồi cười nhẹ nhõm.
“Vậy sao, thế thì tiếc quá.”
Anh ta bình thản nói tiếp.
“Cô yên tâm, phía mẹ tôi, tôi sẽ thưa chuyện rõ ràng với bà.”
“Cảm ơn anh.”
“Không, tôi mới là người phải cảm ơn cô Khương đã cho tôi cơ hội này. Dù không có duyên phận nhưng chúng ta vẫn có thể làm bạn, sau này nếu có việc gì cần giúp đỡ cứ liên lạc với tôi.”
Người trưởng thành là vậy, nói vừa đủ và kết thúc trong êm đẹp.
Thực ra, không thể trở thành phu nhân nhà ngoại giao, tôi cũng có chút tiếc nuối.
Vừa cúp máy, một ly trà sữa đã được đưa đến trước mặt tôi.
“Chị Niệm, trà nhài tươi, nóng, không đường. Cảm ơn chị đã chỉ em cách tìm mã giảm giá nhé, rẻ được mấy tệ liền đấy.”
Tôi: “…”
Không chắc có phải mình đang bị người giàu mỉa mai hay không nữa.
Nhưng nụ cười trên gương mặt chàng trai rạng rỡ như ánh nắng ngoài cửa sổ, bị sự vui vẻ của cậu ấy lây lan, tôi cũng không kìm được mà nhếch môi.
“Để chị chuyển tiền cho em.”
“Không cần đâu ạ, chị Niệm hay mời em ăn đồ ngon lại còn tặng hoa cho em nữa, coi như em có qua có lại thôi.”
Là sếp phó của công ty, tôi quả thực hay mời nhân viên ăn gà rán, trà sữa, bánh ngọt này nọ.
Vừa hay đang khát, tôi nhấp một ngụm trà.
Vị sữa hòa quyện với hương trà nhài thanh nhã.
Làm việc quần quật từ sáng đến chiều, một ngụm trà nóng giúp tôi xua tan không ít mệt mỏi.
Bình thường Tiểu Lưu không phải đi làm hiện trường.
Nhưng kể từ khi biết cậu ấy là phú nhị đại, lại còn thoắt cái trở thành cổ đông lớn nhất của công ty.
An Hinh bây giờ hận không thể cung phụng vị thiếu gia này lên tận trời, cười đến mức nếp nhăn đầy mặt.
Tôi nhìn không nổi, bèn dặn dò.
“Nịnh bợ quá rồi đấy, thu cái vẻ mặt đó lại đi. Cậu ấy có bệnh tim, mày đừng làm đứa nhỏ sợ.”
Lúc phỏng vấn, Tiểu Lưu đã thành thật khai báo là mình bị bệnh tim, lúc nhỏ từng phẫu thuật.
Tuy đã khỏi hẳn nhưng cơ thể cậu ấy so với người bình thường vẫn tiềm ẩn rủi ro sức khỏe.
Đây cũng là điểm khiến An Hinh do dự lúc đầu.
“Nhân vô thập toàn, chính mày cũng bảo công ty mình quy mô nhỏ, nếu không có chút vấn đề gì thì người ta đã chẳng thèm đến đây làm chân chạy vặt cho mình rồi.”
10
Tôi vừa uống trà sữa vừa lướt vòng bạn bè, ảnh và video tại hiện trường đám cưới của Trình Kha gần như chiếm trọn bảng tin.
Trình Kha từng giới thiệu khách hàng cho tôi, nên tôi có kết bạn WeChat với không ít bạn bè của anh ta.
Đám cưới diễn ra rất trang trọng và náo nhiệt.
Trình Kha vốn hay mặc đồ thoải mái, nay diện bộ lễ phục màu trắng, thắt nơ, tóc chải chuốt bóng mượt.
Chú rể đẹp trai đến mức hút mắt.
Cô dâu trông cũng dịu dàng, thùy mị.
Hai người đứng cạnh nhau trông khá đẹp đôi.
Ai mà ngờ được vị chú rể đạo mạo kia tối qua còn chạy đến nhà bạn gái cũ.
Anh ta đã đứng dưới lầu nhà tôi hơn ba tiếng đồng hồ mới rời đi.
[Anh đang ở dưới lầu nhà em, chúng ta gặp nhau một lát đi.]
[Anh không có chút cảm giác nào với cô ấy cả.]
[Anh thực sự không thể buông bỏ em được.]
[Khương Niệm, anh nhớ em.]
Anh ta gọi điện tôi không nghe, nhắn tin tôi chẳng buồn trả lời.
Hừ, đúng là đồ tồi!
Sắp kết hôn đến nơi rồi mà còn chạy đến trước mặt người yêu cũ diễn trò thâm tình.
Tôi nén lại chút chua xót vừa dâng lên trong lòng, khẽ cười khẩy một tiếng.
Đặt điện thoại xuống, tôi vươn vai một cái rồi đứng dậy tiếp tục làm việc.
Mấy thứ đồ đạc còn thừa sau khi trang trí hội trường được nhồi nhét hết vào xe, khiến không gian bên trong chật chội vô cùng.
Đồng nghiệp đóng cửa xe lại rồi ngồi vào ghế lái.
“Chị Niệm, em chở đồ về công ty trước, chị đi nhờ xe của cậu Lục nhé.”
“Được rồi.”
Tôi vẫy tay chào cậu ấy, rồi cùng Lục Duẫn An đứng nhìn chiếc xe rời đi.
“Chị Niệm, chị có muốn lái thử xe của em không? Em mới mua đấy.”
“Cậu đổi xe rồi à?”
“Vâng, không cần giả nghèo nữa nên em đổi xe luôn.”
Lục Duẫn An nở một nụ cười rụt rè.
Chỉ một lát sau, một chiếc Aston Martin màu xanh sapphire với những đường cong mượt mà từ bãi đỗ xe tiến ra.
Với một cú ôm cua cực mượt, chiếc siêu xe dừng ngay trước mặt tôi, Lục Duẫn An mở cửa bước xuống.
“Chị Niệm, lên xe đi.”
Tôi: “…”
Bảo sao cậu ta lại chê một triệu tệ là ít, loại xe giá hàng chục tỷ này mà nói đổi là đổi ngay được.
“Chị muốn lái thử không? Em thấy hình như hôm nay tâm trạng chị không được tốt.”
Tôi không khỏi cảm thấy bất ngờ.
Làm sao cái cậu này nhìn ra được là tâm trạng tôi đang tệ nhỉ?
Rõ ràng là tôi vẫn biểu hiện như bình thường mà.
Nén lại cái sự háo hức muốn thử xe, tôi thầm nghĩ xe đắt thế này, nhỡ đâu va quệt một cái thì có bán thân tôi đi cũng chẳng đủ đền.
“Thôi cậu lái đi, đi chậm chút, chú ý an toàn nhé.”
11
Khách sạn nằm ở vùng ngoại ô nên đường về không có mấy xe cộ.
Đang đi được nửa đường, bỗng nhiên từ phía trước bên phải xuất hiện một bóng người mặc đồ đỏ.
Lục Duẫn An đạp phanh gấp.
“Rầm!”
Cái bóng đỏ kia lao tới, đ.â.m sầm vào đầu xe.
“Chị Niệm, để em xuống xem sao.”
“Đợi đã, chị xuống cùng cậu.”
Chúng tôi vòng ra trước xe thì thấy một bà cô mặc áo đỏ đang nằm bệt dưới đất gào khóc t.h.ả.m thiết.
Lục Duẫn An định mở miệng hỏi thăm, tôi liền vội vàng kéo giật cậu ta lại.
“Chồng ơi, lúc nãy anh phanh gấp quá làm em đập bụng vào xe rồi, con của chúng ta không sao chứ hả?!!”
“Ôi đau quá, đau c.h.ế.t mất thôi…”
Tôi ôm bụng rồi trượt người ngồi bệt xuống đất, tiện đà nằm bò ra luôn.
“Chồng ơi anh đang bị bệnh tim, đừng có lo lắng quá nhé!”
Tôi dùng giọng yếu ớt dặn dò, đồng thời âm thầm nhéo Lục Duẫn An một cái.
Lục Duẫn An bị tôi kéo cũng ngồi sụp xuống đất, cậu ta khó khăn lắm mới rặn ra được một câu.
“Vợ ơi, hình như anh hơi khó thở, tim anh đau quá…”
Tôi vội vã lục lọi túi áo cậu ta, cuống quýt kêu lên.
“Chồng ơi t.h.u.ố.c của anh để đâu rồi?! Đúng rồi phải gọi cấp cứu thôi, dù sao trên xe mình cũng có camera hành trình, chúng ta cứ thong thả chờ bác sĩ với cảnh sát đến, anh đừng có cuống nhé…”
Tôi rút điện thoại ra vờ như định gọi điện, quay đầu nhìn lại thì bà cô mặc đồ đỏ kia đã biến mất tự bao giờ.
Phụt…
Tôi cố nhịn cười rồi lại nằm vật ra đất.
Mà phải công nhận hôm nay thời tiết đẹp thật đấy.
Bầu trời trong xanh như gột rửa, lững lờ vài sợi mây trắng như bông.
Trời không quá lạnh cũng chẳng quá nóng, gió nhẹ thổi qua mặt, mát rượi và dễ chịu.
“Chị Niệm, bà ta hình như đi rồi.”
Lục Duẫn An khẽ nói.
“Ừ, cứ nằm thêm tí nữa đi, nhỡ bà ta vẫn chưa đi xa.”
Đợi khoảng hai phút, tôi huých nhẹ vào người bên cạnh.
“Được rồi, dậy thôi.”
Tôi không nhận được lời hồi đáp nào.
Chẳng lẽ cậu ta ngủ quên rồi à?
Tôi quay đầu nhìn sang.
Vô tình chạm phải ánh mắt tràn đầy tình cảm của cậu ấy.
Mùi hương nam tính thanh khiết phả nhẹ lên mặt tôi.