Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Thấy môi cậu ấy mỗi lúc một gần hơn.
…
Tôi chống tay, lập tức ngồi bật dậy khỏi mặt đất.
“Tại tôi cả, không nên bảo cậu lái chậm như thế, nếu không bà ta cũng chẳng dám lao ra.”
Siêu xe xa xỉ mà cứ bò rề rề trên đường thì chẳng khác nào một đống tiền di động.
Chẳng khác gì đang nhiệt liệt khuyến khích mấy kẻ dàn cảnh đụng xe đến thử vận may.
Lục Duẫn An không tiếp lời, ánh mắt cậu ấy sâu thẳm khó đoán.
“Khương Niệm, em thích chị.”
Tôi đưa tay vén tóc một cách đầy quyến rũ.
“Cảm ơn nhé, tôi cũng rất thích bản thân mình.”
12
Dù là “cỏ non” tự dâng tận miệng, nhưng tôi thấy hơi áp lực nếu phải gặm.
Lấy cớ đi vệ sinh, tôi gọi điện ngay cho An Hinh.
“Mày ơi, cậu em kim chủ của chúng mình muốn ‘thịt’ tao kìa.”
Khá khen cho cậu nhóc này!
Tao cứ thắc mắc cậu ta mưu cầu cái gì, hóa ra là mưu đồ bất chính với tao.
An Hinh im lặng một giây, sau đó liền cười không dứt.
“Thế thì mày cho cậu ta ngủ cùng đi!”
“Cậu ta chẳng thèm nhìn trúng tao, chứ nếu là tao á, tao chẳng thèm do dự mà xắn tay áo lên ‘chiến’ luôn rồi!”
Tôi: “…”
“Bớt giả bộ đoan trang đi, đừng bảo mày không có chút ý đồ gì nhé. Chẳng phải ngay từ đầu mày cũng vì mê trai nên mới tuyển người ta vào à?”
“Mày dám thề là chưa bao giờ thèm khát cơ thể người ta không? Lúc cậu ta vác nước, mắt mày cứ dán chặt vào không rời đấy thôi.”
“Cút đi! Cậu ta có bệnh tim, tao nhìn bằng ánh mắt thương cảm thôi.”
Hồi mới vào làm, cậu thanh niên ấy chỉ mặc một chiếc áo thun trắng và quần jeans đơn giản.
Dáng người cao ráo, chân dài, vai rộng và hông hẹp.
Cậu ta vác hai bình nước lớn mà đi phăm phăm như cơn gió.
Nhìn chẳng giống nhân viên chạy việc cho một công ty nhỏ, mà trông giống người mẫu nam hơn.
Nhưng cứ nghĩ đến việc cậu ta từng mắc bệnh nặng, tôi không khỏi lo lắng cậu ta sẽ cậy mạnh mà xảy ra chuyện không hay.
“Hừ, sao lúc cậu ta nghèo thì mày thương cảm, đến lúc biết người ta quá giàu thì mày lại thấy không ổn? Này bạn hiền, mày bị hội chứng ghét người giàu à?”
Đúng là tôi có nỗi lo này thật.
Tôi sợ một thiếu gia nhà giàu chỉ nổi hứng nhất thời muốn chơi bời, sợ bản thân lún sâu vào rồi lại trở thành một trò cười.
“Nhưng yêu đương công sở không hay lắm đâu, thỏ không ăn cỏ gần hang. Vạn nhất tôi với cậu ta mà chia tay, thì số tiền cậu ta đầu tư…”
“Gạo nấu thành cơm là tốt nhất! Người đã cho cậu ta rồi, tiền thì nhất quyết không trả!”
Tôi: “…”
Quay lại xe, tôi trưng ra vẻ mặt nghiêm túc.
“Em đơn thuần là muốn ngủ với tôi, hay là muốn nghiêm túc hẹn hò?”
Ánh mắt Lục Duẫn An trong veo như dòng suối nhỏ.
“Em nghiêm túc mà.”
“Nhưng tôi vừa mới kết thúc một mối tình chị em xong, cứ nghĩ đến là thấy mệt mỏi rồi.”
Lục Duẫn An trầm tư vài giây, cố tình tỏ vẻ già dặn nói:
“Triết gia Russell từng nói, sợ hãi tình yêu chính là sợ hãi cuộc sống, mà những người sợ hãi cuộc sống thì đã…”
“Nếu em muốn ngủ với tôi thì chỉ cần đưa cho tôi xem báo cáo sức khỏe là được. Còn nếu muốn hẹn hò, tôi sẽ cân nhắc kỹ lưỡng rồi… từ chối em.”
Lục Duẫn An chẳng thèm suy nghĩ mà đáp ngay:
“Muốn ngủ.”
Tôi tiếp tục hỏi dồn dập như s.ú.n.g liên thanh:
“Em thật sự không có bạn gái đấy chứ?”
“Không có ‘ánh trăng sáng’ nào thầm thương trộm nhớ nhiều năm sao?”
“Cũng không có cô em thanh mai trúc mã nào quan hệ mập mờ à?”
“Gia đình cũng không sắp xếp hôn thê cho em chứ?”
Lục Duẫn An đầy vẻ bất lực.
“Em chỉ là một thiếu gia giàu lên nhờ đền bù đất đai thôi, nhà em không phải hào môn thế gia gì đâu.”
“Ồ, vậy mẹ em có đột nhiên xuất hiện, ném cho tôi một xấp tiền rồi ra lệnh cho tôi rời xa em không?”
Khóe miệng cậu ta khẽ giật giật.
“Chẳng phải chị đã gặp mẹ em rồi sao? Bà ấy biết em thích chị nên còn giục em hành động nhanh lên đấy. Em bảo chị đã có bạn trai, mẹ em còn nói nếu thích thì cứ việc ‘đập chậu cướp hoa’ cũng không sao.”
Mẹ của cậu nhóc họ Lục này từng đến công ty rồi.
Đó là một người phụ nữ có nụ cười rất hiền hậu.
Bà mặc sườn xám, bảo dưỡng rất tốt, trông sang trọng và phúc hậu.
Gặp ai bà cũng cười híp mí, trông tính tình cực kỳ tốt.
“Ồ, vậy thì được.”
“Chị Niệm, chị thấy thất vọng à?”
“…”
“Em từ khi sinh ra đã bị bệnh tim, nên bố mẹ chỉ mong em đời này sống khỏe mạnh, vui vẻ là được. Chỉ cần là người em thích, họ đều không có ý kiến gì.”
“Thế tim của em… làm ‘chuyện ấy‘ có vấn đề gì không?”
Đang lúc trên giường mà phấn khích quá rồi ‘ngỏm’ luôn trên người mình thì sao?
“Chỉ cần không phải là vận động mạnh quá mức giới hạn thì đều không sao cả.”
Nói đến đây, Lục Duẫn An nở nụ cười tinh quái.
“Nếu chúng ta kết hôn, chẳng may em có qua đời thì chị sẽ trở thành một góa phụ giàu có đấy.”
Tôi vội vàng đưa tay bịt miệng cậu ta lại.
“Phỉ phui cái miệng, đừng có nói mấy lời xui xẻo như thế!”
“Chị ơi, nếu thấy vui thì cứ việc cười lên đi.”
13
Sau khi kết thúc đợt điều trị tủy cuối cùng, đối mặt với lời mời của Đàm Tụng Văn.
“Tôi có người yêu rồi.”
Động tác tháo găng tay của anh ta khựng lại, anh ta cụp mắt xuống.
“Vậy sao? Chúc mừng em.”
“Cảm ơn anh.”
Chúng tôi đã từng có một thời yêu nhau nồng cháy.
Chỉ là lúc đó cả hai đều còn quá trẻ, nhu cầu của đôi bên không đồng điệu.
Mặc dù kết thúc có chút dở dang, nhưng không thể phủ nhận quá trình đó vẫn rất tốt đẹp.
Có duyên gặp lại lần nữa, nhưng không có phận để cùng nhau bước tiếp, ít nhất cũng nên dành cho nhau một lời chào tạm biệt t.ử tế.
“Tôi đi đây, chào anh.”
“Khương Niệm…”
Đàm Tụng Văn gọi giật tôi lại.
“Lúc đó công việc của anh rất mệt mỏi, mà em lại cần anh phải nuông chiều cảm xúc không ngừng, anh chỉ thấy cả thân xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ. Sau khi chia tay em, đúng là anh thấy nhẹ nhõm hơn nhiều, nhưng rồi lại thấy trống rỗng. Vì thế anh mới nhất quyết muốn tìm một người dịu dàng, biết điều, một người hoàn toàn khác với em.”
“Thực ra sau khi kết hôn không lâu anh đã hối hận rồi. Người anh yêu là em, anh nói em không trưởng thành, nhưng thật ra anh cũng chẳng chín chắn hơn em bao nhiêu.”
Anh ta nở nụ cười khổ.
“Ly hôn xong anh cũng từng định đi tìm em, nhưng anh biết với tính cách của em thì em sẽ không bao giờ quay đầu lại.”
Đàm Tụng Văn vừa như cảm thán, vừa như hoài niệm.
“Những năm qua, đúng là anh chưa từng gặp ai xinh đẹp hơn em cả, nhưng những bệnh nhân có tính khí còn tệ hơn em thì anh gặp không ít.”
Ánh mắt anh ta thâm trầm.
“Khương Niệm, chúc em hạnh phúc, tạm biệt.”
“Vâng, tạm biệt.”
14
Ba tháng sau.
Tôi đang thu dọn đồ đạc thì đột nhiên có tiếng gõ cửa.
Tưởng là người của bên dịch vụ chuyển nhà nên tôi không suy nghĩ gì mà mở cửa ngay.
Khoảnh khắc nhìn thấy Trình Kha, tôi đã sững người mất vài giây.
Không phải vì sự xuất hiện của anh ta, mà là trông anh ta có vẻ gầy đi rất nhiều.
Lòng trắng mắt đầy tia máu, cả người toát lên vẻ mệt mỏi và tiều tụy.
Trước đó anh ta đã gọi cho tôi rất nhiều cuộc điện thoại, nhưng tôi đều không nghe máy.
“Em định chuyển nhà à?”
Trình Kha vừa liếc mắt đã thấy những thùng giấy ở phía sau tôi.
“Ừ, anh có việc gì không?” Tôi hỏi bằng giọng lạnh nhạt.
Trình Kha khựng lại một chút, giọng nói khàn đặc.
“Anh ly hôn rồi.”
Vừa hay lúc này nhân viên công ty chuyển nhà cũng tới, tôi vội bảo Trình Kha tránh đường một chút.
Suốt cả quá trình, Trình Kha cứ đứng sững ở cửa như một bức tượng.
Đợi đến khi nhân viên chuyển nhà lần lượt mang đồ đi, tôi mới phát hiện anh ta đã vào nhà từ lúc nào, ánh mắt đang dán chặt vào đống đồ tôi xếp ở góc tường.
Anh ta chậm rãi cúi người, nhặt một món đồ gốm từ trong thùng rác ra.
Đây là món đồ chúng tôi đã cùng nhau làm khi đi du lịch ở Cảnh Đức Trấn.