Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Lần trước, tôi đã không đồng ý lời cầu hôn của Giang Diễn.
Sự việc diễn ra quá nhanh, tôi hoàn toàn chưa chuẩn bị tâm lý.
Sau đó mẹ tôi gọi điện tới, nói rằng mẹ của Giang Diễn đã ngỏ ý.
“Bà ấy bảo nhà tân hôn đã mua xong từ lâu, nếu con không thích thì có thể bán đi rồi mua cái khác theo ý con, còn sính lễ thì cứ để nhà mình tùy ý đưa ra yêu cầu.”
Dù rất hài lòng với điều kiện của Giang Diễn, lại thêm mẹ anh ấy là đồng nghiệp cũ và cấp trên cũ của mình, nhưng mẹ tôi cũng cảm thấy mọi chuyện quá vội vàng.
“Con gái à, chuyện này vẫn là tùy ở ý con thôi.”
Đối mặt với lời cầu hôn lần thứ hai của Giang Diễn, tôi đã chọn cách hỏi mượn tiền.
Vẻ mặt anh vẫn thản nhiên, rõ ràng việc huấn luyện nghiệp vụ giúp anh luôn giữ được bình tĩnh trước mọi tình huống bất ngờ.
“Em cần bao nhiêu?”
Để công ty có thể sống sót, duy trì dòng tiền trong vòng ba tháng, tôi cân nhắc một lát.
“Một triệu tệ.”
Giang Diễn trầm ngâm một chút.
“Được, em gửi số tài khoản cho anh, anh chuyển cho em ngay bây giờ.”
Tôi nhìn anh đăm đăm.
Sự im lặng bao trùm lấy hai chúng tôi.
Dù chỉ cần có thông tin chuyển khoản, sau này anh hoàn toàn có thể dùng biện pháp pháp lý để đòi lại số tiền này.
Nhưng thời buổi này, một người sẵn lòng cho mượn một triệu tệ ngay lập tức…
“Em đùa thôi, chúng ta chẳng thân chẳng thiết, anh dám cho mượn chứ em cũng chẳng dám nhận đâu.”
Tôi mỉm cười lịch sự, rồi bất ngờ đổi tông giọng.
“Anh Giang, tôi thấy chúng ta nên dừng lại ở đây thôi.”
Giang Diễn ngẩn người, anh hỏi bằng giọng ôn tồn.
“Anh có làm gì sai sao?”
Tôi nói thẳng thừng.
“Không có gì sai cả, chính vì cảm thấy anh Giang quá hoàn hảo, nên trực giác mách bảo tôi rằng trên người anh đang ẩn giấu một ‘quả bom’ lớn.”
Anh lại ngẩn ra, rồi bật cười bất lực.
Thấy tôi dứt khoát đứng dậy định rời đi, anh lộ vẻ hối lỗi nói.
“Đúng vậy, anh có một chuyện đã giấu em.”
Tôi tò mò ngồi xuống lại.
Chẳng lẽ anh ta mắc bệnh hiểm nghèo gì sao?
“Do sắp xếp công việc, anh cần phải ra nước ngoài công tác dài hạn trong vài năm.”
Hóa ra cưới anh đồng nghĩa với việc phải sống cảnh vợ chồng xa cách.
Tôi đang thầm cảm thán mình sáng suốt thì nghe anh hỏi.
“Khương Niệm, em có nguyện ý cùng anh ra nước ngoài không?”
“Với tư cách là vợ, là người nhà của anh.”
Anh trịnh trọng giơ một bàn tay lên, vẻ mặt chân thành.
“Anh hứa ngoài chuyện này ra thì không còn ‘quả bom’ nào khác nữa. Anh vốn định đợi khi tình cảm của chúng ta tiến triển thêm một chút mới đề cập với em.”
“Anh thực sự rất thích em, em không cần phải trả lời ngay đâu, hãy cứ suy nghĩ kỹ nhé.”
8
Sáng sớm vừa đi làm, tôi và An Hinh đã triệu tập toàn thể nhân viên họp gấp.
Cậu ấy thông báo cho mọi người tin công ty sắp phá sản.
Ngay lập tức, phòng họp chìm trong bầu không khí ảm đạm.
Ngay cả dì Trương làm vệ sinh cũng lộ rõ vẻ luyến tiếc.
Không khí công ty tôi thực sự rất tốt.
Không bóc lột, không đấu đá nội bộ, mọi người sống với nhau như người một nhà.
“Chị Niệm, mọi người cần bao nhiêu tiền?”
Tiểu Lưu lên tiếng hỏi.
“Một triệu tệ.”
Cậu ấy nhướng mày.
“Chỉ có bấy nhiêu thôi sao?”
Đối mặt với sự xem thường của cậu ấy dành cho con số một triệu tệ, tôi chỉ muốn túm lấy cổ áo cậu ấy mà gào lên rằng: Này nhóc, lương của cậu mới có bốn ngàn tệ thôi đấy!
“Chị Hinh, khoản này để em chi, coi như em góp vốn vào công ty.”
Thế là, ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng họp đồng loạt đổ dồn về phía Tiểu Lưu.
Cậu ấy không khỏi có chút ngượng ngùng.
“Ngại quá, bấy lâu nay vẫn giấu mọi người, thực ra nhà em cũng khá có điều kiện.”
Cậu ấy nhìn tôi rồi bổ sung thêm.
“Chị Niệm, nếu không đủ thì hai ba triệu tệ cũng được, chúng ta hãy tiếp tục làm cùng nhau đi.”
Sau khi những người khác ra ngoài, tôi và An Hinh vẫn còn đang ngẩn ngơ.
Đóng cửa lại, An Hinh phấn khích túm lấy tôi.
“Khương Niệm, không ngờ mày lại rước được một vị Thần Tài về đây!”
“Được lắm, được lắm! Mày đúng là có mắt nhìn người mà!!”
Nó vui sướng vỗ mạnh vào vai tôi, rồi tiện tay ôm tôi một cái thật chặt.
Khi nó chu môi định hôn tới, tôi lấy một tay chặn lại, cười như không cười nói.
“Hừ, lúc trước ai bảo tao là thấy sắc nảy lòng tham ấy nhỉ?”
Nó gạt tay tôi ra, ghé sát mắt nhìn tôi.
“Chẳng lẽ không phải sao?”
Tôi…
Đúng là vậy thật.
Lúc phỏng vấn Tiểu Lưu, tôi thật sự không hiểu tại sao một sinh viên ưu tú tốt nghiệp trường danh tiếng, ngoại hình lại cực phẩm thế này lại chạy đến một công ty nhỏ như chúng tôi làm hành chính.
Dẫu biết cậu ấy học triết học, một chuyên ngành khá kén việc.
Nhưng dù tìm việc có khó khăn đến mấy cũng không đến mức phải tạm bợ như vậy.
Lúc đó Tiểu Lưu giải thích thế này:
“Hồi nhỏ em từng bị một trận ốm nặng, nên gia đình chỉ muốn em tìm việc gì đó làm cho có, không áp lực, nhẹ nhàng là được.”
Vì công ty chúng tôi quy mô nhỏ nên An Hinh lo lắng cậu ấy làm không ổn định.
Nhưng với tư cách là sếp phó, tôi đã quyết định nhận.
Để một chàng trai ưa nhìn như thế ở công ty, dù chỉ làm “bình hoa” ngắm cho đẹp cũng tốt rồi.
Coi như là phúc lợi cho toàn thể nhân viên nữ.
Quả nhiên sau đó mọi người làm việc hăng hái hẳn lên.
9
“Anh Giang, tôi cảm thấy chúng ta không hợp nhau, hãy dừng lại ở đây thôi.”
Nhân lúc nghỉ ngơi khi đang ra ngoài trang trí hội trường, tôi gọi điện cho Giang Diễn.
“Thứ nhất, tôi không muốn rời khỏi thành phố A, ở đây có gia đình và bạn bè của tôi.”
Việc một người phụ nữ đặt hết kỳ vọng vào một người đàn ông là một chuyện rất nguy hiểm.
“Tất nhiên đó chỉ là một phần lý do…”
Vì mối quan hệ giữa mẹ tôi và mẹ anh ta, tôi không muốn dây dưa gây phiền phức nên thẳng thắn luôn.