Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Ngại quá, ngày mai tôi phải đi dự đám cưới bạn học rồi.”
Tôi sinh ra, lớn lên và học đại học đều ở thành phố A.
Hệ quả của việc này là đi đâu cũng rất dễ đụng mặt người quen.
Tại hiện trường đám cưới, tôi hoàn toàn câm nín khi nhìn thấy hai gã người yêu cũ đang ngồi cùng bàn với mình.
Trình Kha là em họ của chú rể, còn Đàm Tụng Văn là bạn cùng phòng đại học của anh ta.
Nghĩ cũng lạ, sống cùng một thành phố nhưng kể từ khi chia tay, tôi và Đàm Tụng Văn chưa từng gặp lại nhau lần nào.
Đã năm năm rồi.
Anh ta vẫn dáng vẻ gầy gò thanh tú ấy, lúc không nói chuyện luôn tạo cho người ta cảm giác lạnh lùng, khó gần.
Ai mà ngờ được hồi còn yêu nhau, anh ta luôn là người kiên nhẫn dỗ dành tôi.
Cho đến ngày chia tay, ánh mắt anh ta mới trở nên lạnh lẽo, giọng nói thì cứng nhắc.
“Khương Niệm, em thực sự nên trưởng thành hơn đi.”
Đáp lại anh ta khi đó là một cuốn sách y học dày cộp như viên gạch mà tôi ném thẳng về phía anh ta.
“Anh không hài lòng gì về tôi sao không nói sớm?! Thấy tôi trẻ con chứ gì? Hừ, tôi xinh đẹp thế này, anh không chịu được thì cũng có đầy người khác chịu được nhé!!”
Sau khi chia tay, tôi vẫn luôn chờ Đàm Tụng Văn đến làm hòa.
Chờ ngày này qua ngày khác.
Cuối cùng lại chờ được tin anh ta kết hôn.
Anh tacưới một cô y tá dịu dàng, nết na.
Tuy lúc cãi nhau thì cứng miệng thật, nhưng sau đó tôi cũng bắt đầu tự kiểm điểm bản thân.
Khi quen Trình Kha, tôi đã tiết chế tính tình, không còn làm mình làm mẩy mà trở nên vô cùng hiểu chuyện.
Thế nhưng bây giờ tôi đã hiểu ra, khi đàn ông đã chán một mối quan hệ, họ kiểu gì cũng bới móc ra được lỗi lầm của bạn thôi.
Dù đều đã chia tay, nhưng tôi vẫn phải tự cảm thán một câu là mắt nhìn trai của mình cũng “đỉnh” thật.
Hôn trường đông đúc là thế, nhưng Trình Kha và Đàm Tụng Văn vẫn nổi bật giữa đám đông nhờ vẻ ngoài điển trai.
Đã thế mỗi người một vẻ, không ai đụng hàng ai.
Có lẽ phụ nữ ở mỗi giai đoạn khác nhau sẽ lại say mê một kiểu trai đẹp khác nhau chăng.
Tôi im lặng ăn tiệc, suốt cả buổi không hề giao lưu gì với hai anh người yêu cũ.
Cơ mà trông hai anh chàng kia cũng bận rộn lắm, số người quan tâm đến họ không hề ít.
Từ nam đến nữ, từ già đến trẻ, ai nấy đều nhiệt tình chạy lại bắt chuyện tán gẫu.
Giữa bữa tiệc, tôi đi vào nhà vệ sinh một lát.
Thấy Đàm Tụng Văn đang đứng ở hành lang cho thoáng khí.
Chẳng còn cách nào né tránh, anh bình thản lên tiếng.
“Đã lâu không gặp.”
Đã tự mình đưa tới cửa rồi thì tôi cũng chẳng khách sáo, tôi nhíu mày hỏi anh ta vấn đề đã làm mình khó chịu suốt nửa tháng qua.
“Nướu của em bị sưng gần hai tuần rồi, anh xem giúp em được không? Em uống t.h.u.ố.c giảm đau rồi mà không đỡ.”
Tôi tiến lại gần, anh ta hơi cúi đầu quan sát.
“Há miệng to ra một chút.”
Ngay lúc mặt tôi và anh ta ngày càng sát lại gần nhau, đằng sau đột nhiên vang lên một giọng nam đầy giận dữ.
“Hai người đang làm cái gì thế hả?”
Tôi chọn cách phớt lờ câu chất vấn của Trình Kha. Sau khi xác định Đàm Tụng Văn đã nhìn rõ chỗ đau, tôi mong chờ hỏi.
“Em dùng t.h.u.ố.c gì thì mới khỏi?”
Đàm Tụng Văn đưa ra lời khuyên chuyên môn.
“Đi khám bác sĩ đi.”
Tim tôi nghẹn lại một nhịp.
Tôi sợ đi khám nha khoa nhất trên đời.
Có lẽ nhớ lại lúc giúp tôi nhổ răng khôn ngày trước, ánh mắt Đàm Tụng Văn thoáng hiện lên ý cười, nhưng giọng điệu vẫn rất nghiêm túc.
“Có thể là bị nang quanh chóp răng, cứ kéo dài là không giữ được cái răng này đâu.”
Tim tôi khẽ run lên.
Lời đe dọa của bác sĩ nha khoa quả nhiên vô cùng hiệu nghiệm.
Việc bị mất một chiếc răng là điều tôi tuyệt đối không thể chấp nhận được.
“Cảm ơn, ngày mai em sẽ đi khám.”
“Đến chỗ anh đi, em biết anh làm nhẹ nhàng mà.”
Trình Kha tiến lại gần, vừa vặn nghe thấy câu nói này.
Gương mặt anh ta hiện rõ vài phần phẫn nộ, vài phần oán trách và cả sự khó tin.
“Rốt cuộc hai người có quan hệ gì?!”
Tôi giới thiệu cả hai cho nhau.
“Người yêu cũ, đã kết hôn.”
“Người yêu cũ, sắp kết hôn.”
Câu nói này của tôi đã thức tỉnh Trình Kha, người đang đứng trên bờ vực nổi điên.
“Anh ấy là bác sĩ nha khoa, em đau răng nên nhờ anh ấy xem giúp.”
Nhìn Trình Kha đang ngẩn ngơ, Đàm Tụng Văn bồi thêm một câu.
“Đính chính một chút, hiện tại tôi đang độc thân.”
4
Hôn lễ kết thúc.
“Khương Niệm, để anh đưa em về.”
Trình Kha giành nói trước.
“Trình tiên sinh sắp kết hôn rồi, làm vậy không tiện lắm đâu nhỉ.”
Đàm Tụng Văn thản nhiên tiếp lời.
“Vẫn còn sớm, hay là đến phòng khám của anh đi, anh xem răng cho em luôn.”
Đúng lúc này, cửa một chiếc xe Lexus màu đen đang đỗ bên lề đường mở ra.
Giang Diễn bước xuống, trên áo vest còn cài huy hiệu kim loại, khí chất vô cùng lịch lãm.
“Nghe nói hôm nay em đi dự đám cưới, anh vừa hay có chút việc công gần đây.”
Trình Kha sa sầm mặt hỏi.
“Vị này là ai?”
“Đối tượng xem mắt của tôi.”
Không để Trình Kha có cơ hội nói tiếp, tôi lạnh lùng cắt lời.
“Trình Kha, chúng ta nên kết thúc êm đẹp đi.”
Dưới ánh mắt của hai người họ, tôi mở cửa ghế phụ rồi ngồi vào trong xe.
“Vừa rồi cả hai đều là người yêu cũ của tôi. Một người do tính cách không hợp, một người do mẹ anh ta không thích tôi nên đều chia tay rồi.”
“Không ngờ lại trùng hợp thế, họ đều là người thân và bạn bè bên phía chú rể.”
“Anh yên tâm, tôi hoàn toàn không có ý định quay lại với ai đâu.”
Tôi nói ngắn gọn súc tích, Giang Diễn mỉm cười, lịch sự không hỏi gì thêm.
Chỉ là khi đi đến ngã tư tiếp theo, anh ta xoay vô lăng, rẽ vào một con đường vắng vẻ rồi dừng lại.
“Khương tiểu thư, tôi vừa nhận được nhiệm vụ khẩn cấp, ngày mai phải ra nước ngoài, chắc sẽ đi một thời gian.”