Chương 1

Cập nhật lúc: 07-01-2026
Lượt xem: 281

Chồng tôi phá sản rồi bị bắt, tôi chỉ còn lại hai bàn tay trắng.

Con trai phải cắt hết các lớp năng khiếu, mỗi ngày cùng tôi chen chúc trong căn phòng trọ đi thuê.

Tôi tìm được một công việc lương tháng 3.500 tệ, vất vả gồng gánh nuôi con khôn lớn.

Mười năm sau, cuối cùng con trai tôi cũng tốt nghiệp đại học.

Nó giống hệt cha mình, có thiên phú vượt trội trong lĩnh vực xây dựng.

Thế nhưng, dù tốt nghiệp trường danh tiếng, nó vẫn không tìm được một công việc tử tế.

Sau khi dò hỏi khắp nơi, tôi bất ngờ phát hiện ra: chồng tôi đã sớm có một đứa con riêng bên ngoài.

Trước khi xảy ra chuyện, anh ta đã chuyển phần lớn tài sản đứng tên mình sang cho mẹ con tiểu tam.

Sau khi chồng tôi bị bắt, người phụ nữ đó vẫn bình an vô sự, mang theo hàng chục triệu tài sản bay ra nước ngoài.

Còn đứa con riêng kia, dưới sự giúp đỡ của mấy thân tín năm xưa của chồng tôi, đã sớm thành lập công ty.

Hiện giờ, công ty đó đã trở thành doanh nghiệp xây dựng hàng đầu tại địa phương.

Theo chỉ thị của đứa con riêng, tất cả những công ty có tên tuổi trong ngành đều từ chối nhận con trai tôi.

Tôi tức giận đến gặp thằng khốn đó, nhưng ngay cả mặt cũng không thấy được.

Đúng lúc đó, chồng tôi ra tù.

Anh ta không thèm gặp tôi, chỉ ném lại một lá thư rồi lập tức bay ra nước ngoài.

Tôi đuổi theo sang nước ngoài, nhưng trên đường thì gặp t//a/i n/ạ/n xe cộ.

Khi mở mắt ra lần nữa, tôi phát hiện mình đã trọng sinh, quay về đúng ngày chồng tôi còn chưa gặp chuyện.

1.

“Thẩm Như, em ký vào bản thỏa thuận ly hôn này đi. Công ty hiện giờ gặp chút vấn đề, nếu dòng tiền đứt gãy thì anh coi như xong đời.”

“Anh không muốn làm liên lụy đến mẹ con em, nên chúng ta cứ ly hôn trước. Nếu công ty thật sự xảy ra chuyện, một mình anh gánh vác là được.”

Giữa lúc Từ Văn Hiên đang lải nhải, tôi chậm rãi mở mắt ra.

Anh ta liếc nhìn tôi một cái rồi tiếp tục nói:

“Anh biết em không nỡ rời xa anh, anh cũng không nỡ rời xa em. Nhưng bây giờ ly hôn là cách tốt nhất. Chúng ta còn có con trai, anh không thể để nó còn nhỏ như vậy đã phải gánh tiếng xấu và nợ nần.”

Tôi nhìn chằm chằm vào khuôn mặt trước mắt, gương mặt trẻ hơn trong ký ức của tôi gần hai mươi tuổi.

Lúc này tôi mới nhận ra, tôi đã được trọng sinh.

Kiếp trước, Từ Văn Hiên đề nghị ly hôn tổng cộng hai lần.

Lần đầu tiên là khi con trai vừa mới sinh không lâu, anh ta đột nhiên mang đến một bản thỏa thuận ly hôn, yêu cầu tôi ký tên.

Anh ta nói với tôi rằng mình chuẩn bị liều mạng một phen, đầu tư vào một dự án cực kỳ lớn.

Một khi thất bại, anh ta sẽ mất hết tất cả.

Từ Văn Hiên không muốn nhìn tôi và con trai phải chịu khổ theo mình, nên muốn sang tên căn nhà này cho tôi, còn những tài sản khác thì đem đi thế chấp, dốc hết vào dự án.

Nghe anh ta nói như vậy, khi đó tôi đã vô cùng xúc động.

Tôi nói với anh ta rằng, anh cứ việc mang toàn bộ tài sản trong tay đi đầu tư.

Bởi vì sau khi bố mẹ tôi qua đời vì tai nạn, tôi đã nhận được một khoản tiền bồi thường và thừa kế rất lớn.

Số tiền đó đủ để tôi và con trai sống sung túc cả đời.

Từ Văn Hiên vô cùng cảm động, rồi dốc toàn bộ vốn liếng đầu tư vào dự án.

Anh ta là một thiên tài kinh doanh, dự án thu được thành công ngoài mong đợi. Từ một phòng làm việc chưa tới mười người, trong nháy mắt mở rộng lên quy mô hàng trăm người.

Ngôi nhà của chúng tôi cũng đổi từ căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách sang biệt thự độc lập.

Từ Văn Hiên trở nên bận rộn hơn trước rất nhiều. Còn tôi thì làm tròn vai người vợ hiền, chăm sóc gia đình chu toàn, không để anh ta phải phân tâm.

Nhưng 10 năm sau, anh ta lần nữa đặt bản thỏa thuận ly hôn trước mặt tôi.

Từ Văn Hiên nói, công ty xảy ra chuyện rồi.

Quy mô công ty quá rộng, mấy năm nay anh ta mù quáng mở rộng, dẫn đến nhiều dự án đồng loạt sụp đổ.

Vì vậy, chồng tôi sẽ phải đối mặt với án tù và khoản bồi thường trên trời.

Anh ta muốn trước khi xảy ra chuyện, chuyển toàn bộ tài sản đứng tên mình sang cho tôi.

Đến lúc đó, dù anh ta đi tù hay bị chủ nợ ép trả nợ, thì cũng là chuyện của riêng anh ta.

Lúc ấy tôi hoảng loạn tột độ, lập tức hỏi anh ta rốt cuộc nợ bao nhiêu tiền.

Từ Văn Hiên nói, ước tính sơ sơ cũng phải hơn chục triệu tệ.

Con trai tôi lúc đó mới hơn 10 tuổi, mà chồng tôi vẫn luôn là niềm tự hào của con.

Tôi không dám tưởng tượng, nếu không còn Từ Văn Hiên, gia đình này sẽ ra sao.

Sau một đêm giằng co suy nghĩ, tôi đã mang toàn bộ tiền bồi thường của bố mẹ, số tài sản thừa kế họ để lại, cùng các khoản bảo hiểm tài chính họ mua cho tôi lúc sinh thời, lấy ra hết.

Tổng cộng gần mười triệu tệ.

Tôi đưa cho Từ Văn Hiên, bảo anh ta mau đem đi trả cho các nhà cung ứng.

Tôi còn bán tháo toàn bộ tài sản cố định đứng tên mình, cùng biệt thự và xe sang mua được sau khi dự án của anh ta thành công.

Gom góp từng chút một, rồi lại ký vô số giấy tờ mà chính tôi cũng không hiểu, cuối cùng mới đủ tiền để bồi thường.

2.

Một tháng sau, cuối cùng Từ Văn Hiên vẫn bị còng tay vào tù.

Lúc này tôi mới biết, số tiền anh ta nợ thực sự quá lớn.

Chỉ riêng tiền bồi thường cho các dự án đầu tư đã lên tới con số hàng trăm triệu tệ.

Chưa kể còn những công trình dang dở và tiền phạt vi phạm hợp đồng.

Cộng tất cả lại, con số ấy lớn đến mức tôi không dám nghĩ tới.

Luật sư nói với tôi rằng, mấy năm nay Tổng giám đốc Từ đã mở rộng công ty quá mức, dẫn đến việc phạm tội kinh tế nghiêm trọng.

Nhiều hơn nữa thì ông ta không chịu nói.

Chỉ sau một đêm, tóc tôi gần như bạc trắng, còn con trai thì lập tức trưởng thành hơn hẳn.

Sau khi khóc cạn nước mắt suốt một đêm, tôi kiểm kê lại toàn bộ tài sản đứng tên mình.

Hiện tại, tôi chỉ còn một căn hộ ba phòng ngủ một phòng khách, là ngôi nhà bố mẹ để lại cho tôi năm xưa.

Những thứ khác đều đã bị Từ Văn Hiên mang đi trả nợ.

Tiền tiết kiệm của tôi cũng chỉ còn lại vỏn vẹn vài chục nghìn.

Con trai lúc này vừa mới lên cấp hai.

Những năm cấp ba, đại học phía sau đều là lúc cần tiền nhất.

Suy nghĩ suốt một đêm, tôi quyết định bán căn hộ ba phòng ngủ đó, rồi thuê một căn hai phòng ngủ nhỏ gần trường của con trai – Từ Thiên Thành.

Trong khoảng thời gian ấy, tôi từng muốn vào trong t//ù gặp Từ Văn Hiên một lần.

Nhưng lần nào cũng bị từ chối với đủ loại lý do.

Tôi nghĩ là do lòng tự trọng của anh ta quá mạnh nên cũng không ép buộc.

Mười năm sau, cuối cùng con trai cũng tốt nghiệp đại học.

Suốt từng ấy năm, nó luôn là niềm tự hào của tôi.

Từ một cậu ấm vô lo vô nghĩ, chỉ sau một đêm trở thành “con nợ thế hệ thứ hai”, nó không hề sa ngã, ngược lại còn học hành chăm chỉ hơn gấp bội.

Sau kỳ thi đại học, nó đỗ vào trường đại học với số điểm rất cao.

Tôi cứ ngỡ rằng, cuối cùng mình cũng đã khổ tận cam lai.

Nhưng không ngờ, tất cả những doanh nghiệp có chút danh tiếng tại địa phương đều từ chối nhận con trai tôi.

Tôi âm thầm dò hỏi, lại vô tình biết được một sự thật kinh hoàng.

Hoá ra chồng tôi còn có một đứa con riêng.

Năm đó, Từ Văn Hiên cảm thấy mình sắp gặp chuyện, nên định bán đi phần lớn tài sản, chuyển sang đứng tên người phụ nữ kia.

Ai ngờ công ty của anh ta lại nhanh chóng bị niêm phong điều tra.

Thế là anh ta quay sang lừa gạt tôi, bắt tôi bán hết gia sản.

Bề ngoài là để trả nợ cho anh ta, nhưng thực chất là để đảm bảo cuộc sống ổn định về sau cho hai mẹ con tình nhân.

Đứa con riêng đó tên là Từ Doanh, học lực vốn không tốt.

Nhưng từ nhỏ nó đã được Từ Văn Hiên dẫn theo đi gặp khách hàng, tai nghe mắt thấy, rất có dáng dấp của một thương nhân.

Để giúp nó khởi nghiệp thành công, trước khi vào tù, Từ Văn Hiên còn gửi gắm Từ Doanh cho mấy thân tín bên cạnh mình.

Nhiều năm trôi qua, dưới sự giúp đỡ của cả đội ngũ, Từ Doanh đã tái lập công ty, trở thành ông trùm ngành xây dựng tại địa phương.

Người phụ nữ kia tên là Lý Thanh, dĩ nhiên đã biết rõ sự tồn tại của tôi.

Theo chỉ thị của cô ta, con trai tôi gần như bị các công ty lớn trong ngành xây dựng phong sát.

Tôi muốn tìm Từ Doanh để nói cho ra lẽ, nhưng căn bản không gặp được hắn.

Đúng lúc đó, Từ Văn Hiên ra tù.