Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KgxBgsPtJ
5.
Cúp điện thoại xong, tôi trực tiếp lái xe đến đồn cảnh sát.
Tôi nói:
“Chồng tôi là chủ tịch Tập đoàn Văn Ngũ. Gần đây công ty xảy ra chút vấn đề, hình như bị đối thủ tố cáo nên bị đưa đi. Phiền các anh giúp tôi kiểm tra một chút.”
Người ở đồn cảnh sát an ủi tôi vài câu, rồi lập tức gọi điện điều tra.
Sau một vòng gọi điện, họ phát hiện trong hệ thống căn bản không có người tên Từ Văn Hiên bị bắt giữ.
Cảnh sát gọi điện, trực tiếp gọi Trần Lão Ngũ tới.
Khi Trần Lão Ngũ xuất hiện ở đồn công an, vẻ mặt đầy ngơ ngác:
“Tôi báo cảnh sát bắt Từ Văn Hiên khi nào chứ? Hôm nay cậu ta còn chưa đến công ty. Chờ chút, tôi gọi điện cho cậu ta ngay.”
Ông ta tiện tay bấm một dãy số mà bình thường tôi chưa từng thấy, rồi bật loa ngoài.
Giọng nói còn ngái ngủ của Từ Văn Hiên vang lên từ điện thoại:
“Anh em, sao thế? Tôi còn đang ngủ đây, lát nữa mới tới công ty.”
Những người có mặt lập tức hiểu ra chuyện gì đang xảy ra.
Cảnh sát tức giận quát tôi:
“Cô không biết báo án giả là phải chịu trách nhiệm sao?”
Tôi lập tức sợ hãi khóc lớn:
“Tôi không biết mà. Là mẹ chồng tôi nói chồng tôi bị bắt, tôi quá sợ nên mới tới tìm các anh. Bây giờ tôi gọi hỏi lại bà ấy.”
Tôi gọi điện cho mẹ chồng, nói rằng tôi đang ở đồn công an.
Mẹ chồng sợ đến mềm nhũn cả chân, vội vàng cúp máy.
Hai mươi phút sau, bà ta và Từ Văn Hiên cùng nhau xông vào.
Vừa nhìn thấy tôi, mẹ chồng đã mắng xối xả:
“Con làm cái gì thế hả? Chẳng phải mẹ bảo con đừng làm ầm lên sao? Mẹ chỉ đùa thôi mà con tin thật à? Con ngu ngốc lắm sao?”
Từ Văn Hiên cũng cau mày nhìn tôi:
“Mẹ tôi nói bừa vài câu mà em cũng tin sao? Sao em không xác nhận với anh trước rồi hãy báo cảnh sát? Còn gọi cả anh em của anh tới nữa, có cần thiết không?”
Tôi vừa khóc vừa nói:
“Em không biết, em thực sự không biết. Là mẹ anh nói anh bị đưa đi, còn bảo em đưa tiền. Tiền này em đâu thể đưa vô cớ được, em đương nhiên phải hỏi cho rõ ràng chứ.”
Tôi lại hỏi anh ta:
“Chồng à, rốt cuộc chuyện này là thế nào? Chúng ta khi nào đi làm thủ tục ly hôn? Còn chuyện anh nói sẽ chuyển toàn bộ tài sản đứng tên anh cho em, rốt cuộc khi nào mới chuyển cho em?”
Từ Văn Hiên lộ vẻ khinh miệt, vừa định mở miệng.
Mẹ chồng đã giành nói trước:
“Anh cảnh sát, chuyện hôm nay đều là lỗi của tôi. Điện thoại con trai tôi tắt máy, trước đó nó có nói với tôi là công ty xảy ra chuyện, tôi tưởng nó bị bắt rồi, nên mới làm ra chuyện này.”
Bà ta cười nịnh nọt:
“Bây giờ hiểu lầm đã giải thích rõ rồi, chúng tôi có thể đi được chưa?”
6.
Vừa bước ra khỏi cửa, tôi thấy rõ Từ Văn Hiên sắp nổi giận với tôi.
Tôi lập tức nâng cao giọng, ra tay trước để chiếm thế chủ động:
“Mẹ nói anh bị người ta bắt cóc, em sợ đến mức lập tức báo cảnh sát. Rốt cuộc nãy giờ là anh đang đùa giỡn em à? Anh rốt cuộc có ý gì? Anh lừa em sao?”
Anh ta trầm mặc một lúc, rồi cố gắng giải thích:
“Thật ra anh không lừa em, ít nhất chuyện anh cần tiền là thật. Trước đây chẳng phải em từng nói, bố mẹ em trước khi qua đời đã để lại cho em một khoản tiền lớn sao? Bây giờ dự án của công ty gặp vấn đề, anh cần tiền. Có tiền rồi thì dự án này mới cứu được.”
Tôi hỏi anh ta cần bao nhiêu.
Từ Văn Hiên nói:
“Càng nhiều càng tốt. Không được thì em cứ lấy di sản của bố mẹ em ra trước, chắc cũng phải hơn năm triệu tệ. Mấy khoản bảo hiểm với bất động sản gì đó, em cũng xử lý nhanh lên. Bên anh rất gấp, không đợi được lâu đâu.”
Nghe anh ta nói vậy, trong lòng tôi đã có kế hoạch.
Tôi nói với Từ Văn Hiên:
“Được, anh gửi số tài khoản cho em, ngày mai em sẽ chuyển tiền cho anh.”
Từ Văn Hiên gửi cho tôi một dãy số, phía sau còn ghi thêm tên mẹ anh ta:
“Tài khoản đứng tên anh bây giờ đều bị giám sát rồi. Chuyện trong giới làm ăn em cũng không hiểu, em cứ chuyển vào thẻ của mẹ anh trước đi.”
Sáng sớm hôm sau, tôi đúng hẹn chuyển cho anh ta một khoản tiền.
Nhưng tôi chỉ chuyển mười vạn tệ.
Ảnh chụp màn hình chuyển khoản vừa gửi đi, điện thoại của Từ Văn Hiên lập tức gọi tới:
“Thẩm Như, sao em chỉ chuyển có từng này tiền?”
Tôi nhanh chóng giải thích:
“Thẻ của em có hạn mức giao dịch lớn. Phần còn lại phải đợi ngày mai mới chuyển được. À đúng rồi, ngày mai anh qua nhà một chuyến đi, chúng ta rà soát lại bất động sản trong nhà.”
Ngày hôm sau, khi Từ Văn Hiên đến tìm tôi đòi tiền, tôi lập tức đặt một tờ giấy trước mặt anh ta.
Ngay khoảnh khắc nhìn rõ nội dung trên đó, sắc mặt anh ta lập tức thay đổi:
“Em điều tra anh?”
Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta:
“Là em điều tra anh sao? Anh quên rồi à, trước đây lúc mua nhà cho mẹ anh, em từng đăng nhập vào ngân hàng điện tử của bà, em biết mật khẩu.”
“Hôm qua em vừa chuyển cho anh mười vạn. Em chỉ đăng nhập vào xem mẹ anh đã nhận được chưa, ai ngờ lại phát hiện tiền đã bị chuyển đi, tên người nhận là *Thanh. Anh nói cho em biết, cô ta là ai?”
Sắc mặt Từ Văn Hiên cực kỳ khó coi, vẫn cắn răng giải thích:
“Chỉ là một đối tác làm ăn của anh thôi, anh chuyển riêng cho cô ta chút tiền để tiện làm việc về sau.”
Đúng là vịt chec vẫn còn cứng miệng.
Tôi trực tiếp lấy ra một xấp tài liệu:
“Em đã thuê thám tử tư. Người phụ nữ đó hiện đang sống tại biệt thự số 23 đường Thành Đông.”
“Người bỏ tiền mua biệt thự là anh, Từ Văn Hiên. Nếu em đoán không sai, quan hệ giữa hai người không hề bình thường, đúng chứ? Với tình huống này, hoặc là anh ngoại tình trong hôn nhân, hoặc là dính vào hối lộ, nhận hối lộ.”
“Nhưng anh không thừa nhận cũng không sao. Em sẽ tiếp tục cho người điều tra anh. Em hoàn toàn có thể hack vào hệ thống camera của khu dân cư, lật lại các đoạn ghi hình trước đó.”
“Còn nữa, anh đừng quên, em cũng có mật khẩu thẻ ngân hàng của anh. Trước đây em cứ nghĩ các giao dịch chuyển khoản của anh đều là qua lại với nhà cung ứng, nên chưa từng xem kỹ.”
“Nhưng sáng nay em đã đăng nhập ngân hàng điện tử của anh, tải toàn bộ lịch sử giao dịch xuống. Chỉ cần rà soát kỹ là sẽ tìm ra manh mối.”
7.
Tất cả những điều trên đều là do tôi bịa ra.
Sự thật là hoàn toàn không có thám tử tư nào cả.
Tôi chỉ dựa vào ký ức của kiếp trước, nói ra những gì mình biết mà thôi.
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu lăn dài trên mặt Từ Văn Hiên:
“Em bị làm sao vậy? Sao đột nhiên lại điều tra anh? Có phải ai đó đã nói gì với em không?”
Tôi nhún vai, tiếp tục hỏi:
“Vậy cô ta tên là Lý Thanh đúng không? Cô ta là quan hệ gì với anh? Anh không nói cũng chẳng sao, dù sao em cũng đã tìm luật sư, chuẩn bị khởi kiện để đòi lại mười vạn của em.”
“Một khi khởi kiện, luật sư sẽ lần theo manh mối, tìm ra toàn bộ số tiền anh đã chuyển cho cô ta trong những năm qua.”
“Đến lúc đó, nếu em làm lớn chuyện lên một chút, thứ anh mất đi sẽ không chỉ có từng này tiền đâu.”
Thấy không giấu được nữa, Từ Văn Hiên “bịch” một tiếng quỳ xuống.
Hai hốc mắt cũng đỏ lên, anh ta nắm chặt vạt áo tôi, hèn mọn cầu xin:
“Vợ ơi, cô ấy không phải là đối tác, cô ấy là mối tình đầu của anh. Anh chỉ thấy cô ấy đáng thương, nhiều năm như vậy vẫn chưa kết hôn nên muốn giúp đỡ. Anh và cô ấy thật sự không có gì, em phải tin anh, lòng anh vẫn luôn ở phía em.”
Tôi hít sâu một hơi, thù hận trong lòng cuồn cuộn dâng trào.
Tôi hỏi anh ta:
“Vậy việc anh xin tiền em, thực chất là để chuyển cho cô ta sao? Công ty đã xảy ra chuyện rồi, đúng không? Anh muốn em vét cạn tiền bạc, để cô ta có thể toàn thân rút lui, đúng không? Vậy em và con trai thì sao? Anh đã từng nghĩ tới chưa?”
Từ Văn Hiên không dám tin ngẩng đầu lên, hai tay run rẩy:
“Anh chỉ chuyển cho cô ấy có mười vạn thôi. Sao anh có thể không nghĩ đến mẹ con em được?”