Chương 4
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8KgxBgsPtJ
Anh ta không nói cũng chẳng sao.
Tôi mỉm cười, tiếp tục hỏi:
“Thám tử nói với em rằng, cô ta còn có một đứa con trai. Đó là con của anh, đúng không?”
“Theo những gì em biết, hiện giờ nó đang học ở trường Nhất Trung. Đến lúc đó, em sẽ tìm người đưa nó tới bệnh viện làm giám định huyết thống. Khi ấy, tội trùng hôn của anh sẽ không thể chối cãi được.”
Từ Văn Hiên ngẩng đầu, trừng mắt nhìn tôi đầy kinh hãi, như thể chưa từng quen biết tôi bao giờ.
Cũng phải thôi, trước đây tôi luôn sống trong nhung lụa.
Anh ta nói gì tôi tin nấy, chưa từng nghi ngờ anh ta dù chỉ một lần.
Trong mắt anh ta, tôi chỉ là một tiểu thư ngốc nghếch, không đầu óc, không chỗ dựa.
Tôi luôn coi anh ta là cả bầu trời của mình, đến mức lười đổi cả mật khẩu thẻ ngân hàng.
Từ Văn Hiên nghiến răng đứng dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tôi:
“Em làm như vậy là công khai bắt cóc. Đó là hành vi phạm pháp. Tòa án sẽ không công nhận kết quả giám định ADN đâu.”
“Vậy quên đi.” Tôi thờ ơ dang tay:
“Thế thì em sẽ khởi kiện hai mẹ con họ. Anh biết đấy, pháp luật lúc nào cũng có cách để trừng trị họ mà.”
Từ Văn Hiên gần như sắp khóc, lại một lần nữa quỳ xuống cầu xin tôi:
“Em đừng động tới cô ấy. Anh chưa từng làm chuyện gì có lỗi với em. Đứa bé đó đúng là con của anh, nhưng là do cô ấy sinh ra trước khi chúng ta kết hôn. Lúc đó anh thậm chí còn không biết sự tồn tại của nó!”
“Anh có lỗi với hai mẹ con họ. Anh thề, đợi chuyện công ty ổn định rồi, anh sẽ không gặp lại hai mẹ con họ nữa.”
“Đợi đến lúc công ty ổn định?”
Tôi cười lạnh một tiếng, ánh mắt sắc bén, hỏi ngược lại anh ta.
“Vậy những chuyện trước đó tính là gì? Thám tử nói với em, cô ta ăn, dùng, ở đều là hàng cao cấp, đứa trẻ kia còn học ở trường tư thục quý tộc. Những năm qua, anh chắc chắn đã chuyển cho họ không ít tiền, chẳng lẽ những thứ đó không phải là tài sản chung của vợ chồng sao?”
“Cô ta chiếm đoạt tài sản gia đình của em, xâm phạm quyền lợi của em, vì sao em không thể truy cứu trách nhiệm?”
8.
Từ Văn Hiên bắt đầu khóc lóc thảm thiết:
“Là anh có lỗi với cô ấy trước. Em từ nhỏ đã sống sung sướng đủ đầy, còn Lý Thanh thì chưa từng có một ngày tốt lành. Cô ấy còn lén sinh cho anh một đứa con trai, là anh có lỗi với cô ấy.”
“Xin em, hãy nể mặt đứa trẻ, đừng kiện cô ấy nữa được không? Anh có thể để đứa bé nhận em làm mẹ đỡ đầu.”
Anh ta nói một câu, tôi tát anh ta một cái.
Mang theo cả thù hận của kiếp trước, tôi đánh đến tê cả lòng bàn tay, đánh đến mức cả cánh tay không nhấc lên nổi.
Tôi thất vọng nhìn Từ Văn Hiên:
“Tôi hỏi anh lần cuối, có phải anh định chuyển toàn bộ tài sản của chúng ta sang tên cô ta không?”
Từ Văn Hiên liên tục lắc đầu:
“Không phải. Mười vạn này chỉ là để dỗ dành mẹ con họ thôi. Số tiền sau đó của em, anh còn phải dùng để giải quyết chuyện công ty.”
“Dù sao công ty mới là thứ quan trọng nhất với anh. Hơn nữa, lúc trước anh đã chọn chia tay cô ta, cũng là vì không còn tình cảm nữa.”
Tôi nhìn Từ Văn Hiên vì Lý Thanh mà quỳ gối khóc lóc trước mặt tôi, chẳng khác nào một con chó.
Ngay sau đó, tôi cười mỉa một tiếng, lấy điện thoại ra:
“Những lời anh vừa nói tôi đã ghi âm lại hết rồi. Đây là đơn ly hôn, anh ký đi. Ngoài ra, tôi hy vọng anh sẽ đứng tên mình, nhanh chóng khởi kiện Lý Thanh để đòi lại tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân.”
“Anh ra mặt thì chắc không khó đâu nhỉ? Nếu để tôi ra tay, cho người đi điều tra Lý Thanh, rồi lại khiến anh bị kết tội đa thê, thiệt hại của anh sẽ còn lớn hơn đấy.”
Từ Văn Hiên sững người.
Khi kịp phản ứng lại thì lao tới định giật điện thoại của tôi.
Tôi trực tiếp ném điện thoại cho anh ta:
“Bản ghi âm vừa rồi tôi đã đồng bộ lên cloud, cũng gửi cho bạn thân tôi rồi, chắc giờ này cô ấy đã lưu lại. Cái điện thoại này anh muốn thì cứ cầm đi, với tôi nó không còn tác dụng nữa.”
Từ Văn Hiên tức đến nghiến răng ken két, toàn thân run rẩy:
“Cô còn là người không? Tôi đã nói rồi, tôi với cô ấy đã sớm chấm dứt rồi, sao cô còn ép tôi? Mười vạn thôi mà cô cũng so đo sao?”
Tôi bắt đầu đếm ngược:
“Tôi đếm mười giây cuối cùng. Anh không chịu kiện, tôi sẽ báo luật sư.”
Tôi nhìn chằm chằm vào Từ Văn Hiên, bắt đầu đếm từ mười.
Mắt anh ta càng lúc càng đỏ, cả người như muốn lao tới bóp chec tôi ngay lập tức.
Đếm đến một, tôi thất vọng nói:
“Được, tôi biết câu trả lời rồi.”
Tôi quay người bước ra ngoài.
Từ Văn Hiên nổi điên, chộp lấy một chiếc ghế đuổi theo tôi.
Cửa vừa mở ra, trước cửa đã đứng ngay ngắn tám gã đàn ông lực lưỡng.
Gần như trong chớp mắt, chiếc ghế đã bị giật khỏi tay anh ta.
Từ Văn Hiên đứng chec trân.
Tám gã đàn ông nhanh chóng vây quanh bảo vệ tôi, hộ tống tôi lên xe.
9.
Tôi ủy quyền cho luật sư, bắt đầu tiến hành thu hồi tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân.
Trong khoảng thời gian này, tôi cũng dọn ra ngoài ở.
Từ Văn Hiên và mẹ anh ta đều không biết tôi đã đi đâu.
Tôi thuê một căn nhà gần nhà họ, mỗi ngày âm thầm quan sát động tĩnh của họ.
Tôi thấy Từ Văn Hiên bận đến đầu tóc rối bời, trông tiều tụy hơn hẳn trước kia, có lẽ bên công ty cũng bắt đầu nổ “bom” rồi.
Mẹ chồng tôi tức giận mắng chửi:
“Con trai à, không phải mẹ nói con, lúc trước con nên sớm lừa tiền của nó về. Trước khi cưới con đã biết bố nó để lại cho nó một khoản thừa kế, còn có bao nhiêu khoản đầu tư tài chính khác nữa. Sao con không lừa sớm đi?”
Từ Văn Hiên bực bội đáp:
“Hồi đó con làm toàn mấy vụ làm ăn tiền tỷ, chỉ nghĩ đến việc chuyển tài sản sau hôn nhân, ai để mắt đến chút tiền đó chứ?”
“Hơn nữa con đã mua cho Lý Thanh hai căn biệt thự, đóng bảo hiểm mười năm cho Từ Doanh, tưởng là vạn vô nhất thất rồi, ai ngờ cô ta lại phát hiện ra.”
Bà mẹ chồng tiếp tục mắng:
“Cái đồ ngu này rốt cuộc phát hiện kiểu gì? Có phải Trần Lão Ngũ nói cho nó biết không? Lần trước nó cho Trần Lão Ngũ vào đồn cảnh sát làm ầm ĩ như vậy, có khi Trần Lão Ngũ tưởng là con đứng sau, từ đó hận con rồi.”
Họ còn cãi nhau thêm nữa, nhưng tôi cũng chẳng có hứng nghe.
Hai tháng sau, phán quyết của tòa án được ban hành xuống.
Lý Thanh buộc phải hoàn trả tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân của tôi và Từ Văn Hiên, tổng cộng 20 triệu tệ.
Do Lý Thanh từ chối hợp tác làm giám định huyết thống, hơn nữa trong bản ghi âm Từ Văn Hiên thừa nhận Từ Doanh là con trai mình cũng được xác định là lời khai trong tình trạng bị tôi ép buộc.
Cộng thêm việc tôi tạm thời chưa thu thập được chứng cứ họ từng chung sống.
Vì vậy không thể chứng minh Từ Doanh là con của Từ Văn Hiên.
Tức là, tội đa thê của Từ Văn Hiên không được thành lập.
10.
Lý Thanh nhận được phán quyết liền bày ra vẻ mặt thờ ơ:
“Tôi không trả đấy, cô làm gì được tôi? Cùng lắm thì cả đời này tôi không ra nước ngoài, ra khỏi tỉnh thì đi tàu chậm. Không được nữa thì làm người thất tín thôi.”
“Dù sao đi chân trần cũng chẳng sợ bẩn giày dép. Nếu để cô lấy hết tiền của tôi rồi thì mẹ con tôi biết sống sao?”
Tôi cũng chẳng buồn nhiều lời, quay người đi thuê mấy chục thanh niên khoẻ mạnh, mỗi ngày kéo băng rôn trước cổng trường của Từ Doanh.
Băng rôn thì đủ kiểu, treo kín cả một con phố:
“Nợ mẹ thì con phải trả, hãy trả lại gia sản cho chúng tôi!”
“Mẹ đạo đức bại hoại, con trai ở trường còn ngẩng đầu lên nổi không?”
“Lý Thanh, cô dùng tiền của chồng tôi để cho con trai cô học trường danh tiếng, lương tâm cô không cắn rứt sao?”
“Một ngày chưa trả tiền, một ngày chưa rời đi!”
Tôi chọn đúng giờ cao điểm đông người nhất để treo băng rôn.
Rất nhanh đã có nhiều người tụ lại, chụp ảnh, đăng lên các hội nhóm lớn.
Không ít người thì thầm bàn tán.
Cách này tuy có hơi chơi bẩn, nhưng kiếp trước bọn họ đối với tôi còn tàn nhẫn hơn.
Tôi chỉ là lấy cách của bọn họ, trả lại cho chính họ mà thôi.