Chương 2
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Anh ta không hề gặp tôi, mà lập tức lên máy bay ra nước ngoài.
Thông qua luật sư, Từ Văn Hiên gửi cho tôi một bản thỏa thuận ly hôn, kèm theo một lá thư.
Anh ta nói, anh ta biết mình có lỗi với tôi, nhưng càng có lỗi với hai mẹ con Lý Thanh hơn.
Năm đó, bố mẹ anh ta thấy nhà tôi có tiền, nên ép hai người họ chia tay, bắt anh ta phải cưới tôi.
Sau khi khởi nghiệp, Từ Văn Hiên tình cờ gặp lại Lý Thanh, mới phát hiện ra năm xưa cô ta đã lén sinh con cho anh ta.
Để bù đắp cho bọn họ, anh ta luôn mang Từ Doanh theo bên mình.
Trước khi xảy ra chuyện, trong đầu anh ta chỉ nghĩ đến việc, nếu không có mình, Lý Thanh sẽ sống thế nào.
Vì vậy, anh ta bất đắc dĩ mới lừa tôi.
Từ Văn Hiên nói, mấy năm đó mẹ con Lý Thanh phải sống khổ sở, dù anh ta có làm trâu làm ngựa cũng không thể bù đắp được.
Còn tôi thì đã hưởng vinh hoa phú quý suốt hai, ba chục năm, ông trời đối với tôi đã quá tốt rồi, tôi không có tư cách trách móc anh ta.
Đọc đến đây, tôi tức giận đến tột cùng, muốn đuổi theo Từ Văn Hiên ra nước ngoài.
Nhưng vì đi quá gấp không chú ý xe cộ, tôi đã bị một chiếc xe lao tới hất văng ra ngoài.
Nghĩ đến đây, hận ý trong lòng tôi lập tức lan tràn.
3.
Thấy tôi không nói gì, Từ Văn Hiên khẽ thở dài.
Ngay sau đó, anh ta nắm lấy tay tôi:
“Anh biết em yêu anh, nhưng công ty xảy ra chuyện rồi. Anh phải đảm bảo cuộc sống cho mẹ con em. Chỉ cần chúng ta ly hôn, chủ nợ sẽ không tìm đến em. Họa không theo tới vợ con, chuyện do một mình anh làm thì một mình anh gánh.”
Tôi nhanh chóng hiểu ra, đây chính là lần thứ hai anh ta đề nghị ly hôn.
Lúc này, công ty của Từ Văn Hiên đã xảy ra vấn đề, án tù là điều không thể tránh khỏi.
Tài sản đứng tên anh ta cũng sắp bị phong tỏa rồi.
Giờ phút này anh ta nhắc đến ly hôn, chẳng qua là muốn tôi trong lúc kích động mà móc hết tiền ra, để anh ta chuyển cho cặp mẹ con kia.
Sau khi hoàn hồn lại, tôi lập tức bày ra vẻ mặt cảm động.
Tôi cũng thuận thế nắm lại tay Từ Văn Hiên, nói:
“Chồng à, anh không cần nói nữa, em hiểu mà. Con trai ngày một lớn, trong nhà chính là lúc cần tiền, nên em đồng ý ly hôn.”
Toàn thân anh ta cứng đờ.
Sự thâm tình trên mặt trong chớp mắt biến mất, cả người như sắp nứt ra vậy.
Một lúc lâu sau, anh ta không tự nhiên ho khẽ một tiếng:
“Anh là bất đắc dĩ mới nhắc đến ly hôn. Lần này không giống lần trước, lần này thực sự cần tiền, cần rất nhiều tiền. Thật ra biết đâu có tiền rồi, khủng hoảng sẽ được giải quyết.”
Vừa nói, anh ta càng nắm chặt tay tôi hơn, ánh mắt đầy thâm tình:
“Em biết mà, anh thật sự không nỡ rời xa em. Bây giờ anh chỉ thiếu tiền thôi, nếu có tiền rồi, chúng ta đâu cần ly hôn nữa.”
Tôi cũng cảm động gật đầu:
“Em hiểu mà chồng. Đợi anh trả xong nợ, em sẽ tái hôn với anh. Em sẽ luôn chờ anh.”
Ngay sau đó, tôi mở bản thỏa thuận ly hôn ra, ký tên mình cái xoẹt mấy nét.
Từ Văn Hiên sững sờ không thể tin nổi, trừng mắt nhìn bản thỏa thuận ly hôn.
Giây tiếp theo, anh ta bật khóc:
“Vợ ơi, thật ra anh không muốn ly hôn với em đâu, anh thật sự không nỡ rời xa em. Nhưng bây giờ công ty cần tiền, em bảo anh phải làm sao bây giờ?”
Vừa nói, anh ta vừa nhìn tôi đầy ẩn ý:
“Anh biết, em cũng không nỡ rời xa anh. Nếu em thật sự không muốn ly hôn, em có thể đầu tư một ít tiền không? Như vậy chúng ta sẽ không phải chia tay, công ty cũng có thể vận hành như bình thường.”
Tôi không trả lời mà trực tiếp nhét bản thỏa thuận ly hôn vào tay anh ta, rồi cũng khóc theo:
“Em cũng không nỡ rời xa anh mà. Em không ngờ đến lúc này rồi, công ty nợ nhiều tiền như vậy, anh vẫn còn nghĩ cách bảo toàn cho mẹ con em.”
“Nhưng không sao đâu chồng, dù sau này chúng ta không còn ngày tháng tốt đẹp nữa, nhưng em và con trai sẽ luôn nhớ đến ân tình của anh. Anh yên tâm, em sẽ chăm sóc con trai thật tốt, đợi anh ra tù, em sẽ để nó phụng dưỡng anh lúc tuổi già.”
Từ Văn Hiên còn định nói tiếp, tôi lại hỏi ngược lại:
“À đúng rồi Văn Hiên, ly hôn có cần đặt lịch trước không? Vậy để em đặt lịch ngay nhé, sáng mai lúc 9 giờ được không? Chuyện này nên làm sớm đi, lỡ bên công ty anh làm ầm ĩ lên, đến lúc đó muốn ly hôn cũng không ly được.”
“Còn nữa, anh vừa nói muốn chuyển toàn bộ tài sản đứng tên anh sang cho em, theo giá trị hiện tại của anh, dòng tiền mặt ít nhất cũng phải tám chữ số đúng không? Với cả năm căn biệt thự và mười chiếc xe sang đứng tên anh, hôm nay mình đi làm thủ tục sang tên luôn đi.”
Từ Văn Hiên bắt đầu ấp a ấp úng:
“Những tài sản đó anh còn cần dùng, để sau rồi hẵng nói.”
Nói xong, anh ta bật dậy cầm áo khoác, kiếm cớ rồi vội vàng rời đi.
4.
Tin nhắn đặt lịch ở Cục Dân chính đã gửi thành công, sau đó tôi lập tức chuyển tiếp nó sang điện thoại của Từ Văn Hiên.
Sáng sớm hôm sau, tôi đã có mặt trước cửa Cục Dân chính.
Nhưng dù tôi gọi điện thế nào, chồng tôi cũng không nghe máy.
Một tiếng sau, tôi dứt khoát mua dịch vụ gọi tự động, một tiếng có thể gọi được sáu mươi cuộc gọi.
Cuối cùng Từ Văn Hiên cũng bắt máy.
Anh ta hạ thấp giọng, ngập ngừng nói:
“Bây giờ anh đang họp, hôm nay không đi làm thủ tục được đâu, em về nhà trước đi.”
Tôi lập tức sốt ruột:
“Sao lại không được? Chẳng phải anh nói công ty sắp xảy ra chuyện sao? Em vừa tìm trên mạng rồi, hình như đúng là có người đang bàn tán chuyện này. Hay là chúng ta mau ly hôn đi, nếu không tối nay em không ngủ nổi.”
Từ Văn Hiên nghẹn lời:
“Thật ra cũng chưa gấp đến vậy. Hôm nay anh họp cũng là để bàn chuyện này, em cho anh chút thời gian đi, biết đâu vẫn còn cách cứu vãn.”
Tôi nhanh chóng truy hỏi:
“Vậy chút thời gian là đến khi nào? Anh phải cho em một mốc thời gian cụ thể chứ. Bây giờ Cục Dân chính cũng khó đặt lịch, nếu muốn ly hôn phải hẹn trước.”
Đầu dây bên kia hoàn toàn im lặng.
Rất lâu sau, Từ Văn Hiên mới lên tiếng:
“Thẩm Như, anh nghĩ lại rồi, có lẽ anh đã quá bốc đồng. Anh không rời xa em được. Vào lúc then chốt thế này, anh vẫn mong em ở bên anh.”
“Anh không dám nghĩ, nếu không có em thì anh phải sống thế nào. Bên em… chắc là còn khá nhiều tiền đúng không? Hay là…”
Tôi lập tức cắt lời anh ta, bật khóc:
“Em cũng không nỡ rời xa anh. Nếu chỉ có một mình em, em chắc chắn sẽ cùng anh gánh vác. Nhưng chúng ta còn có con trai, con trai thì phải làm sao?”
“Em nghĩ vẫn nên ly hôn thì hơn. Anh yên tâm, dù có ly hôn, em vẫn sẽ ở bên anh mỗi ngày.”
Từ Văn Hiên như bị sặc nước, từ trong điện thoại truyền ra những tiếng ho dữ dội.
Một lúc sau, anh ta mới ổn định lại:
“Bên anh có người gọi, em về nhà trước đi, đừng đợi anh. Tối nay anh sẽ cho em một mốc thời gian ly hôn cụ thể, được không?”
Nói xong câu đó, không đợi tôi trả lời, anh ta đã vội vàng cúp máy.
Tối hôm đó, Từ Văn Hiên không quay về, ngay cả điện thoại cũng tắt máy.
Tôi cũng không vội, chuẩn bị hôm sau tiếp tục mua dịch vụ gọi tự động.
Nhưng sáng sớm hôm sau, mẹ chồng đã hốt hoảng gọi điện tới:
“Thẩm Như, không xong rồi, Văn Hiên bị cảnh sát bắt đi rồi!”
Trong sự hoảng loạn của bà ta, lại xen lẫn một chút chậm rãi không hợp lý.
Tôi lập tức nhìn thấu mưu kế của bà ta.
Tôi hỏi ngược lại:
“Chồng con bị bắt lúc nào? Vì sao lại bị bắt? Tại sao cảnh sát lại bắt anh ấy?”
Mẹ chồng lập tức ấp a ấp úng:
“Mẹ cũng không rõ cụ thể thế nào, trước đó mẹ nghe nó nói công ty gặp chuyện. Cái người đối tác tên Trần Lão Ngũ kia tìm được một lỗ hổng trong hợp đồng, tự mình thoát thân rồi quay lại bán đứng nó.”
Ngay sau đó, bà ta hỏi tôi:
“Thẩm Như, bên con còn tiền trong tay không? Mẹ nghe nói phải bồi thường hơn chục triệu, con có thể tạm thời xoay cho mẹ ít tiền không? Hoặc con chuẩn bị trước chút tiền bảo lãnh cũng được.”
“Lúc này con đừng lộ mặt, lỡ bị người ta chụp ảnh thì không hay. Con cứ đưa tiền cho mẹ, để mẹ đi là được.”
Tôi vội vàng đáp ngay:
“Mẹ đừng lo, bên con vẫn còn chút tiền. Lát nữa con sẽ chuyển cho mẹ.”