Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Bảo vệ ra đuổi người, đám côn đồ cầm băng rôn bỏ chạy tứ phía.
Mỗi người trong số họ đều mang theo một xấp tờ rơi, chuyên ném vào chỗ đông người.
Bảo vệ đành phải báo cảnh sát.
Nhưng bọn họ còn trẻ, vào đồn cũng chỉ bị giáo dục miệng vài câu rồi lại được thả ra.
Vài ngày sau, Từ Doanh dứt khoát không tan học cùng bạn bè nữa.
Tôi lại đưa cho đám côn đồ một khoản tiền, bảo họ nhuộm tóc đen, trà trộn vào trường học.
Cả trường đang tập thể dục buổi sáng ngoài sân, họ đứng trên lầu rải truyền đơn.
Giấy bay lả tả, chẳng mấy chốc phủ đầy mặt đất.
Tối hôm đó, Từ Doanh cuối cùng cũng lộ diện.
Một đứa trẻ mười mấy tuổi, lúc này vẫn chưa có sự chín chắn và hiểm độc như kiếp trước.
Gương mặt còn non nớt, nhưng không giấu được hận ý.
Nó nghểnh cổ, nghiến răng hỏi tôi:
“Rốt cuộc bà muốn gì? Tôi với bà không thù không oán, chuyện của người lớn sao bà lại tìm đến tôi?”
Tôi thản nhiên đáp:
“Tôi hy vọng cậu có thể đi làm xét nghiệm huyết thống với tôi.”
Từ Doanh không muốn đi.
Nhưng gần như trong chớp mắt, xung quanh đã có rất nhiều người vây lại, nhanh chóng tạo thành một vòng tròn.
Vô số ánh mắt đổ dồn vào nó, khiến nó muốn chen cũng không chen ra được.
Các bác trai bác gái quanh đó, cùng cả cư dân mạng cũng kéo tới vây kín.
Nhiều người bắt đầu xô đẩy nó:
“Đi làm một cái xét nghiệm thôi mà, bọn tôi đều đang chờ kết quả đấy.”
“Đúng đó, chuyện này làm tôi ngứa ngáy trong lòng, tối nằm ngủ mơ cũng mơ tới.”
“Hôm qua chẳng phải cậu còn lên mạng đính chính nói bố cậu chec sớm rồi sao? Nhân tiện tự chứng minh sự trong sạch đi.”
Những người này đều là do tôi sắp xếp sẵn, bố trí quanh đó từ trước.
Dù sao thì Từ Doanh vẫn chỉ là một đứa trẻ.
Trong tiếng ồn ào của mấy chục người, nó bị xô đẩy, đưa thẳng tới bệnh viện gần nhất.
11.
Để tránh bị người ta nắm thóp, tôi trực tiếp mở livestream.
Tôi đặt một tiêu đề cực kỳ giật gân, lại thêm màn tạo sóng gió từ mấy ngày trước đó.
Số người trong phòng livestream nhanh chóng vượt mốc 1000+.
Điện thoại tôi reo lên, là Lý Thanh gọi đến.
Tôi bật loa ngoài, cô ta chửi ầm lên:
“Thẩm Như, cô là súc sinh à? Sao cô dám động vào con trai tôi? Tôi sẽ kiện cô, tôi kiện cô tội cố ý gây thương tích!”
Tôi thờ ơ đáp:
“Livestream đang mở, mọi người đều đang nhìn đây. Tôi không hề chạm vào con trai cô dù chỉ một ngón tay. Những người đưa nó đi làm giám định huyết thống đều là mấy ông bà già thích hóng chuyện. Cô muốn báo cảnh sát thì cứ báo, bắt họ đi, tôi cũng không cản.”
Cô ta vẫn tiếp tục chửi bới.
Tôi nói tiếp:
“Cô còn chửi nữa thì tôi kiện ngược lại đấy. Đến nước này rồi, công ty của chồng tôi còn đang gặp khủng hoảng mà cô vẫn còn xúi giục anh ta lừa tiền từ tôi.”
Cô ta sững người:
“Sao cô biết? Là Từ Văn Hiên nói cho cô à? Sao anh ta chuyện gì cũng nói với cô vậy?”
Tôi bật cười:
“Cô đoán xem, ha ha ha.”
Lý Thanh như phát điên, gào lên:
“Đó là anh ta nợ tôi! Các người đều nợ tôi! Nếu năm đó không phải thấy cô có chút tiền, Từ Văn Hiên căn bản đã không chia tay tôi! Nếu không phải anh ta muốn khởi nghiệp, tôi sao có thể mất anh ta được? Cô có được anh ta thì sao? Trái tim anh ta vẫn ở chỗ tôi!”
Tôi không muốn nghe cô ta phát điên nữa, trực tiếp cúp máy.
Tôi theo Từ Doanh đến bệnh viện.
Dù sao nó cũng chỉ là một đứa trẻ, bị cả đám người vây quanh ồn ào như vậy, tâm lý đã hoàn toàn sụp đổ.
Nó vừa khóc vừa tự đi nộp tiền, tự mình nộp mẫu xét nghiệm.
Suốt quá trình đó, không có ai công khai ép buộc nó.
Một tuần sau, tôi là người đầu tiên nhận được kết quả giám định huyết thống, rồi công bố lên mạng.
Quan hệ cha con giữa nó và Từ Văn Hiên được xác nhận.
Nó chính là con trai của Từ Văn Hiên.
Chuyện đã bị làm ầm ĩ đủ lớn, lại thêm tôi bỏ ra đủ tiền, bảo vệ khu dân cư cuối cùng cũng chịu đứng ra làm chứng.
Từ Văn Hiên gần như ngày nào cũng đến chỗ Lý Thanh, thậm chí cuối tuần còn ở lại cả ngày.
Họ cùng nhau đi chợ, cùng nhau đi dạo.
Có lần cửa hỏng, ban quản lý dẫn thợ đến thay khóa, nhìn thấy trong phòng khách nhà họ còn treo ảnh cưới của hai người.
Trong khu dân cư, họ luôn xưng hô là vợ chồng, người xung quanh cũng đều nghĩ họ là một cặp.
Cũng có người cung cấp cho tôi ảnh chụp màn hình vòng bạn bè của Lý Thanh.
Hai người họ đăng bài với danh nghĩa vợ chồng.
Tiền nước, tiền điện, phí quản lý căn nhà đó cũng đều do Từ Văn Hiên chi trả.
Lúc này, tội đa thê của Từ Văn Hiên đã được xác nhận.
Anh ta bị tuyên án một năm tù giam, đồng thời phạt tiền 1 triệu tệ.
Từ Văn Hiên chuyển tiền cho tôi.
Còn Lý Thanh thì vẫn ngang ngược, kiên quyết không trả lại tài sản chung trong thời kỳ hôn nhân.
Tôi đăng bản án lên mạng.
Từ Doanh đã mấy ngày không đến trường.
Ba ngày sau, tôi nhận được tin hành lang rằng nó đã làm thủ tục thôi học.
Cùng lúc đó, phán quyết ly hôn của tôi cũng được ban hành, toàn bộ tài sản đứng tên Từ Doanh đều phải chia cho tôi một nửa.
12.
Từ Doanh thôi học, Lý Thanh càng thêm ngông cuồng.
Cô ta gọi điện mắng chửi tôi:
“Tiền thì tôi nhất định không trả đâu. Giỏi thì cô cứ cưỡng chế thi hành đi, trước khi cưỡng chế tôi bay thẳng ra nước ngoài luôn.”
Tôi nhắc nhở:
“Cô coi chừng thẻ ngân hàng bị phong tỏa nhé.”
“Phong thì phong thôi.” Cô ta cười khẩy.
“Cô có bản lĩnh cưỡng chế thì tôi lập tức đi rút hết tiền mặt. Ai sợ ai chứ? Có tiền rồi tôi còn quan tâm có bị liệt vào danh sách thất tín hay không sao?”
“Dù thế nào tôi cũng sẽ lì với cô đến chec, một xu cũng không đưa. Có giỏi thì cô chơi tới cùng với tôi đi.”
“À đúng rồi, mấy ngày nay tôi cứ nằm mơ liên tục. Sau khi mơ mấy ngày liền, tất cả tình tiết đều nối lại với nhau. Chắc chắn đây là chuyện của kiếp trước chúng ta.”
“Kiếp trước con trai tôi thăng tiến như diều gặp gió, còn cô thì chec rồi. Cô nhất định là quay lại trả thù tôi.”
“Cô nghĩ tôi yêu Từ Văn Hiên sao? Tôi chẳng qua là vì tiền thôi! Vì tiền, chuyện gì tôi cũng dám làm, ha ha ha…”
“Cô lấy được một nửa tài sản của hắn thì sao chứ? Dưới tên hắn chẳng qua chỉ có mấy triệu tiền mặt với hai căn biệt thự. Phần lớn tài sản của hắn đã chuyển sang chỗ tôi rồi.”
Tôi bình thản nghe cô ta nói.
Cho dù cô ta có mơ thấy tất cả, nhưng không có mốc thời gian, thì cũng vô ích.
Cô ta không biết rằng, công ty của Từ Văn Hiên ngày mai sẽ bị niêm phong, toàn bộ tài sản đứng tên hắn ngày mai cũng sẽ bị phong tỏa.
Sáng hôm sau, Lý Thanh quả nhiên gọi điện tới chửi rủa:
“Có phải cô đã biết trước hôm nay tài sản của Từ Văn Hiên sẽ bị phong tỏa không? Ngay cả tài sản đứng tên tôi cũng bị đóng băng rồi. Con đĩ tiện nhân này, sao cô không nói cho tôi biết?”
Tôi lạnh lùng hỏi ngược lại:
“Cô đã biết kiếp trước tôi bị cô hại đến tan cửa nát nhà, vậy cô còn trông mong tôi sẽ giúp cô sao?”
Tôi cúp máy, chặn toàn bộ liên lạc của cô ta.
Tôi rà soát lại tài sản hiện có của mình.
Có mấy triệu mà Từ Văn Hiên chia cho tôi khi ly hôn, cùng một căn biệt thự độc lập.
Tài sản đứng tên hắn toàn bộ đã bị phong tỏa.
Còn tài sản đứng tên tôi, một phần là di sản của bố mẹ tôi, hơn chục triệu tệ, đã được công chứng là tài sản trước hôn nhân.
Có một hợp đồng bảo hiểm đầu tư, trị giá hơn chục triệu, mười năm sau mới được rút ra.
Cũng là do bố mẹ tôi bỏ tiền mua từ trước.
Tất cả những thứ này đủ để tôi rút lui an toàn.
Còn Lý Thanh, không chỉ tài sản bị phong tỏa, mà cô ta cũng bị liệt vào danh sách thất tín.
Sau này, hai mẹ con cô ta thực sự sẽ không còn tiền nữa.
Từ Văn Hiên bị khống chế, đến cuối cùng tôi cũng không hề gặp anh ta lấy một lần.
Trước đó anh ta vay không ít tiền từ các tổ chức ngầm.
Những người đó không tìm được anh ta, lại biết Lý Thanh là “tiểu tam” bên ngoài của Từ Văn Hiên.
Thế là ngày nào họ cũng canh trước cửa nhà cô ta.
Cô ta sống khổ không chịu nổi, đến cửa nhà cũng không dám bước ra.
Hoàn toàn sống đúng như dáng vẻ của tôi ở kiếp trước.
Còn nửa đời sau, tôi chỉ cần mang theo con trai, sống tự do thoải mái hơn trước rất nhiều.
(Hết)