Chương 18
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Tôi nhanh chóng biết được căn phòng cuối cùng phía bên tay phải trên tầng hai ấy chính là phòng ngủ chính của anh.
Tôi bị ném vào chiếc chăn mềm mại, Thẩm Chi Hãn cúi người đè lên.
Một tay anh giữ chặt cổ tay tôi, tay kia kéo chiếc áo sơ mi đang sơ vin của tôi ra ngoài.
Mặt tôi nóng bừng, ngả đầu ra sau, không dám nhìn anh thêm nữa.
“Thẩm Chi Hãn…”
Giọng người đàn ông ấy mang theo ý cười đầy trêu chọc.
“Gọi tôi làm gì? Tôi đang bận mà.”
Tôi mím chặt môi, cơ thể khẽ run rẩy, cuối cùng không nhịn được mà dùng đầu gối huých anh, nhưng bị anh tránh được.
Anh dừng lại, nhoài người lên nhìn tôi một lúc, ánh mắt trầm xuống, đôi môi ướt át bóng bẩy, giọng khàn đặc.
“Lần đầu gặp em, tôi cứ tưởng sẽ là một người đàn bà khóc lóc đòi công đạo, nào ngờ đâu lại là một người vợ thanh cao tri thức, lại còn kể với tôi chồng mình ngoại tình. Cứ như tình tiết trong phim ấy, em có biết lúc đó tôi cảm thấy thế nào không?”
Anh đắc ý nhếch môi.
“Chỉ trong một giây, tôi đã tha thứ cho mọi rắc rối mà Nhiễm Ninh mang lại cho tôi rồi.”
Tôi khẽ hạ mắt, liếc nhìn anh: “Vậy ra lúc đó anh đã nghĩ sẽ đối xử với tôi thế này rồi sao?”
Anh ghé sát, khẽ nói: “Một nửa thôi.”
“Một nửa kia là gì?”
“Một nửa kia là sự đắn đo. Tôi cứ tưởng chồng em đến mỹ nhân như thế này mà còn lạnh nhạt, chắc hẳn phải là nhân vật tầm cỡ lắm, vậy thì khó giải quyết rồi.”
Tôi cười khẽ, quay đầu đi.
Anh lại bóp cằm xoay mặt tôi lại, ngón cái mạnh bạo chùi qua môi tôi.
“Anh… anh làm trôi son môi của em rồi.”
“Thế này đẹp hơn.”
Thẩm Chi Hãn nhìn chằm chằm tôi, ánh mắt dần trở nên tinh quái, cúi đầu dán vào tai tôi, giọng nói mang theo chút dụ hoặc.
“Em xong đời rồi, trên giường tôi không phải người t.ử tế gì đâu.”
Tôi mở to mắt: “Anh…”
Nhưng chỉ vừa thốt lên một âm tiết đã bị nụ hôn sâu của anh chặn lại.
Cả người tôi dần bị anh chiếm lấy, vô thức đáp lại anh, những cảm xúc mới mẻ ùa đến khiến tôi quên hết mọi thứ, chỉ còn nhớ mỗi cái tên Thẩm Chi Hãn.
Cứ lặp đi lặp lại việc gọi tên anh.
“Thẩm… Chi Hãn…”
Anh đúng là không phải người mà.
…
Khi thức dậy, tôi nhìn thấy phong cảnh ngoài cửa sổ sát đất, là những dãy núi xanh mướt, tầm nhìn rộng mở. Bầu trời trên núi xanh nhạt, thỉnh thoảng có vài chú chim bay ngang qua, phát ra tiếng hót trong trẻo.
Tôi đứng đó nhìn, tay cầm cốc nước.
Thẩm Chi Hãn vươn tay ôm lấy tôi từ phía sau.
“Cô giáo Hứa, đang nghĩ gì thế?”
Tôi tựa lưng vào người anh, lòng bàn tay đặt lên tay anh, nghiêng mặt nhìn anh.
“Mùa hè đến rồi.”
Nghe thấy thế, anh khẽ cụp mắt, ôm tôi chặt hơn.
“Nghe lãng mạn thật, chúng ta đã ngủ cùng nhau đến tận mùa hè.”
Mùa xuân đầy mưa gió và lạc lõng đã kết thúc.
[HẾT]