Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
Bữa cơm này tôi đã chịu đủ sự khiêu khích, cũng hoàn toàn mất hết khẩu vị.
Tôi nhìn kỹ Nhiễm Ninh, lạnh lùng lên tiếng: “Nhưng số tiền lớn như thế, liệu mình cô Nhiễm đây có tự bỏ ra được không?”
Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi, không chút sợ hãi: “Chút tiền đó chẳng đáng là bao. Chỉ cần em muốn, gia đình em sẽ hỗ trợ.”
Trần Dũ kéo tay tôi: “Hứa Đình?”
Anh ta nháy mắt ra hiệu cho tôi.
“Em chỉ lo cô ấy cố quá thôi.” Tôi cười áy náy, quay sang nhìn Trần Dũ, “Em biết anh đang tìm vốn đầu tư, hay là anh gửi cho em một bản dự án đi, vừa hay em có quen một ông chủ lớn, ông ấy rất hứng thú với cái này.”
Tôi thọc tay vào túi, chạm vào tấm thẻ mỏng, không do dự lấy ra rồi đặt lên bàn.
Trần Dũ ngẩn ra, đọc cái tên trên đó: “Thẩm Chi Hãn?”
Nhiễm Ninh đối diện mặt biến sắc ngay lập tức, nhìn tôi với vẻ không thể tin nổi. Khí thế hung hăng lúc trước giờ tan biến sạch sành sanh.
Tôi lặng lẽ thưởng thức sự thay đổi biểu cảm trên gương mặt cô ta.
Quả nhiên là rất sợ hãi.
Giây tiếp theo, điện thoại của Nhiễm Ninh reo lên.
Tiếng chuông dành riêng cho danh bạ đặc biệt ấy đột ngột vang lên chói tai, khiến chúng tôi giật b.ắ.n mình.
Nhiễm Ninh nắm chặt điện thoại, đứng phắt dậy, vẻ mặt vô cùng căng thẳng: “À… là điện thoại của bố em… em, em ra ngoài nghe một chút.”
Cô ta lao vào nhà vệ sinh khách, đóng sầm cửa lại.
Tôi không nhịn được mà bật cười, xem ra Thẩm Chi Hãn cuối cùng cũng rảnh tay, còn biết đường gọi điện đến.
Trần Dũ hỏi tôi đang cười cái gì.
“Hơn hai mươi tuổi đầu rồi mà còn sợ bố mẹ như thế, anh không thấy buồn cười sao?”
“Không thấy.” Trần Dũ không cười, cầm tấm danh thiếp lên, nhìn chằm chằm tôi, “Sao em lại quen biết Thẩm Chi Hãn?”
“Em quen sao được? Là bạn em quen trợ lý của ông ấy thôi.”
Tôi đang định lấy lại tấm danh thiếp, nhưng Trần Dũ lại né tay tôi ra rồi cất vào túi áo.
“Vậy thì đưa cho anh đi.”
Chưa đầy một phút sau, Nhiễm Ninh bước ra.
Sắc mặt cô ta rất khó coi, vội vã cáo từ, nói rằng mình phải về nhà ngay.
Ngay cả khi Trần Dũ đề nghị lái xe đưa cô về, cũng bị cô ta từ chối.
Trần Dũ đóng cửa lại, lẩm bẩm khó hiểu: “Cô ấy bị… làm sao vậy nhỉ?”
“Chắc là con ngoan trò giỏi thôi, gia giáo rất nghiêm khắc mà.”
Tôi cũng không còn hứng thú gì nữa, xoay người định về phòng, vừa đi được vài bước thì bất ngờ bị ai đó ôm chầm từ phía sau.
Trần Dũ chống cằm lên vai tôi, giọng nói rất nhẹ, cực kỳ nhẹ.
“Vợ à.”
Tôi nhắm mắt hít sâu, đẩy cánh tay anh ra rồi quay người lại: “Chẳng phải vừa nãy anh nói muốn ngủ ở phòng sách sao?”
Sắc mặt Trần Dũ thoáng cứng đờ: “Anh…” Anh mấp máy môi nhưng không nói nên lời.
“Vậy ngủ ngon nhé.”
Tôi một mình bước vào phòng ngủ.
6
Mấy ngày nay Nhiễm Ninh không đến lớp.
Tôi nghe Trần Dũ nói vậy.
“Em nói xem, liệu có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?”
Anh ta kiểm tra điện thoại liên tục nhưng chẳng có tin nhắn nào.
“Có khi là chuyện đầu tư, cô ta không xoay được tiền nên cắt liên lạc rồi.” Tôi lướt qua người anh ta, đi đến cửa: “Anh còn thực sự đặt hy vọng vào cô ta đấy à?”
Trần Dũ cau mày.
Anh ta quay người lại, nhìn chằm chằm tôi: “Em định đi đâu?”
“Gặp bạn.” Tôi cầm chìa khóa xe lên.
“Dạo này có vẻ như em lúc nào cũng đi ra ngoài một mình.” Anh ta có vẻ đang cằn nhằn tôi.
“Anh muốn đi cùng em sao?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
Anh ta gật đầu, đang định bước tới thì điện thoại bỗng reo. Anh ta liếc nhìn rồi nhìn tôi đầy vẻ áy náy: “Anh có chút việc bên này, nên là…”
“Được.”
Tôi ngắt lời anh ta rồi bước thẳng ra cửa.
Người bạn mà tôi định gặp là một luật sư ly hôn.
“Thỏa thuận ly hôn đã soạn xong rồi.”
Tôi đưa cho luật sư những bức ảnh chụp được lúc theo dõi anh ta và Nhiễm Ninh hẹn hò, phần lớn là cảnh nắm tay, ôm ấp thân mật.
“Làm bằng chứng ngoại tình của anh ta, vẫn chưa đủ sức nặng.”
Tôi cất ảnh vào túi hồ sơ.
“Vậy phải thu thập bằng chứng đến mức độ nào, cô mới chắc chắn giúp tôi giành được toàn bộ tài sản?”
“Toàn bộ tài sản?”
Tôi ngẩng đầu, lặp lại để xác nhận với cô ấy: “Đúng, tôi muốn tất cả, bao gồm mọi thứ đứng tên anh ta.”
Trước khi đi, luật sư bảo tôi cần thêm bằng chứng trực tiếp hơn.
Trực tiếp hơn…
Tôi mở điện thoại, tìm định vị xe của Trần Dũ rồi lái xe tới nơi, đó là một con đường đèo quanh co.