Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nháy mắt ra hiệu với anh.
“Nhiễm Ninh đến rồi…”
Thẩm Chi Hãn lúc này mới chú ý đến bóng người phía xa, anh kéo cổ tay tôi, đẩy một mình tôi vào trong xe rồi dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Anh chưa kịp lên xe thì Nhiễm Ninh đã chạy tới nói chuyện với anh.
Tôi không nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện giữa họ.
Nhưng Nhiễm Ninh cứ khóc mãi, trông có vẻ vô cùng kích động. Còn Thẩm Chi Hãn lùi lại phía sau, khuôn mặt vô cảm nói chuyện.
Tôi lén hé một khe cửa kính xe.
Giọng nói lạnh nhạt của người đàn ông truyền vào: “Lúc trước cô nói muốn học đàn piano là để học xong rồi đàn cho tôi nghe.”
Nhiễm Ninh nghẹn ngào, đứt quãng: “Em không có… Những chuyện anh nói… Em không biết có phải ai đã nói gì với anh không…”
Thẩm Chi Hãn lại chẳng chút cảm xúc.
“Ai nói không quan trọng, cứ dừng lại ở đây đi.”
Ngay khi anh mở cửa xe định bước lên, Nhiễm Ninh vội vàng tiến tới vài bước, túm chặt lấy cửa xe, thậm chí quỳ sụp xuống trước mặt Thẩm Chi Hãn ngay tại chỗ.
“Anh Thẩm, em biết em sai rồi…”
Thật không ngờ, một người kiêu ngạo như Nhiễm Ninh lại có thể hạ mình đến mức này.
Thẩm Chi Hãn bình tĩnh nhìn cô ta.
“Đừng làm trò khó coi như vậy.”
Đúng lúc này, điện thoại tôi kêu lên một tiếng, làm tôi sợ đến mức lập tức bấm tắt tiếng.
Nhiễm Ninh khựng lại, định nhìn vào trong xe, nhưng Thẩm Chi Hãn đã dùng thân hình che khuất tầm nhìn của cô ta.
Cô ta hiểu ra rồi, gương mặt trắng bệch như tro tàn.
Anh bước lên xe, liếc nhìn tôi một cái, rồi thản nhiên kéo cửa kính lên.
“Nghe lén được rồi?”
Tôi tránh ánh mắt anh, nhịp tim vẫn chưa thể bình ổn.
“Anh không phải bố của cô ta.”
“Tôi chưa từng nói mình là, chỉ là gần như vậy thôi.”
Tôi im lặng hồi lâu: “Gần như chỗ nào cơ?”
Thẩm Chi Hãn nhấn nút khởi động.
“Sugar daddy, kim chủ đại nhân.”
Tôi: “…”
Chiếc xe bắt đầu đổ đèo.
Anh lướt ngón tay trên màn hình điều khiển, bật một bài nhạc tiếng Anh.
Tôi thực sự cảm thấy mình sắp bị anh làm cho phát điên rồi.
Không ngờ có ngày lại đi mách lẻo với chính kim chủ của tiểu tam.
Phản ứng đầu tiên của tôi là xin lỗi: “Xin lỗi, chồng tôi cắm sừng anh rồi.”
“À, người vợ hoàn hảo.” Anh bất chợt cảm thán.
Tôi tức đến mức suýt hộc máu, cười mà như không cười lên tiếng: “Anh Thẩm, có vẻ anh có ý kiến với tôi thì phải?”
“Không, tôi bị cắm sừng nên nói chuyện mới thế này thôi.” Anh nhìn thẳng về phía trước: “Mong cô thông cảm.”
Mọi lời lẽ anh đều nói hết cả rồi còn đâu…
Tôi nhỏ giọng đáp trả: “Tôi cũng bị cắm sừng đây, tại sao tôi phải bao dung cho anh?”
Anh dùng một tay đ.á.n.h lái, chẳng có vẻ gì là bị xúc phạm.
“Ồ, hóa ra cô chỉ bao dung cho chồng mình thôi.”
“Anh-“
Chiếc xe cua qua khúc ngoặt, theo quán tính, người tôi hơi nghiêng nhẹ về phía sau, câu c.h.ử.i thề cũng vì thế mà nghẹn lại nơi cổ họng.
Tầm mắt lọt trọn vào sắc xanh ngập tràn cả sườn núi.
Bài hát tiếng Anh đúng lúc vang tới đoạn cao trào.
“Tôi thích nhất là lái xe đoạn đường này.” Thẩm Chi Hãn đột nhiên nói.
Tôi lặng lẽ thưởng ngoạn phong cảnh núi non.
Nhưng điện thoại lại rung lên liên hồi. Trần Dũ vẫn đang không ngừng gọi tới.
Thẩm Chi Hãn cũng chú ý tới điều đó.
“Có vẻ cứ mười phút hắn lại gọi một lần nhỉ.”
Tôi tắt màn hình điện thoại.
“Tôi cũng không biết dạo này hắn bị làm sao nữa.”
Thẩm Chi Hãn liếc nhìn tôi.
“Người ngoại tình thường thiếu cảm giác an toàn hơn người bình thường. Bởi vì hắn biết bản thân mình đang làm gì khi không bắt máy.”
Tôi tức đến mức bật cười: “Chẳng lẽ hắn còn nghi ngờ tôi sao?”
“Xem ra cô không có ý định ngoại tình để trả thù hắn.” Anh lặng lẽ thu hồi ánh mắt.
Tôi im lặng.
Một lát sau, nhạc đột ngột bị gián đoạn, điện thoại Thẩm Chi Hãn cũng đổ chuông.
Anh nhìn dãy số kia, cau mày rồi nhấn nút nghe.
“Alo?”
“Xin lỗi, xin hỏi có phải là trợ lý của tổng giám đốc Thẩm không ạ?”
Bluetooth của anh kết nối trực tiếp với loa xe nên âm thanh vang lên rõ mồn một. Ngay lập tức, tôi nhận ra đó là giọng ai, toàn thân đột nhiên cứng đờ.
Tại sao hắn lại gọi số này?
Thẩm Chi Hãn vẫn không hề hay biết: “Tôi là Thẩm Chi Hãn đây, sao cậu lại có số điện thoại cá nhân của tôi?”
Người bên kia im lặng ba giây, giọng nói lạnh lùng đến khó hiểu.
“Tôi là chồng của Hứa Đình.”
8
Thẩm Chi Hãn ngẩn người, không nói gì.
Tôi càng không dám phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Tiếng Trần Dũ phát ra từ loa, pha lẫn cả tiếng rè của dòng điện.
“Tổng giám đốc Thẩm, xin lỗi vì đã làm phiền. Tôi không liên lạc được với Hứa Đình, cô ấy nói là đang đi ăn với ngài, không biết hai người có còn ở cùng nhau không?”
“Hả?”
Thẩm Chi Hãn ngạc nhiên nhìn về phía tôi.
Tôi lo lắng ngồi thẳng dậy, vội vàng xua tay, tôi đâu có nói vậy.
Trần Dũ đang cố tình gài bẫy để lấy thông tin từ anh.
Thẩm Chi Hãn hiểu ý tôi: “Tôi không hề đi ăn với cô ấy, cậu nhầm người rồi thì phải.”
“Vậy có lẽ là tôi nhầm rồi… Xin lỗi đã làm phiền.”
“Chuyện nhỏ thôi.”
Thẩm Chi Hãn nhếch môi.
“Nhưng này anh Trần, nếu anh không liên lạc được với vợ, anh nên gọi điện cho cảnh sát chứ không phải tùy tiện gọi cho một người lạ. Hành động này rất khiếm nhã, anh không thấy vậy sao?”