Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Cô ấy càng thêm hào hứng.
“Bạn á? Nam hay nữ? Độc thân không? Có cần tớ làm mối không?”
Tiếng gõ cửa văn phòng cắt ngang sự nhiệt tình của cô ấy.
“Ồ, thầy Trần đến rồi, xem ra hôm nay không có ai ăn cơm căn tin cùng tớ nữa rồi.”
Tôi ngẩng đầu lên, Trần Dũ đang mỉm cười với tôi.
Anh ta đến tìm tôi ăn trưa.
“Sao anh lại đến đây?”
“Tìm mặt bằng.” Anh ta thản nhiên nói, “Quy mô trung tâm đào tạo cần mở rộng, địa điểm cũ chật quá rồi. Ở đây không khí nghệ thuật đậm đặc, sau này tuyển người cũng dễ.”
Động tác gắp thức ăn của tôi khựng lại.
“Việc tìm người đầu tư xong rồi hả?”
“Nhà Nhiễm Ninh cẩn thận lắm, chỉ cho cô ấy rút ra năm triệu, nhưng cộng thêm phần của anh nữa là ổn rồi.” Trần Dũ nắm lấy tay tôi, nhìn tôi chăm chú, “Tuy chưa phải là tốt nhất, nhưng anh muốn bắt đầu trước, dần dần gây dựng. Với lại, sau này anh có thể đưa đón em đi làm rồi.”
Thẩm Chi Hãn đã cắt đứt quan hệ với Nhiễm Ninh rồi mà, sao cô ta vẫn lấy ra được năm triệu?
“Nhiễm Ninh… số tiền này không hề nhỏ đối với người bình thường đâu.” Tôi không muốn bóc trần màn kịch của cô ta, nhưng tôi càng sợ Trần Dũ vướng vào nợ chung, “Cô ta thật sự là thiên kim tiểu thư giàu có sao? Anh chắc chứ?”
“Anh từng đến nhà cô ấy ăn cơm rồi, không vấn đề gì cả.” Trần Dũ xoa xoa lòng bàn tay tôi, “Với lại tiền cũng đã chuyển qua rồi.”
Tôi cạn lời.
Trần Dũ vẫn nắm chặt lấy tay tôi không buông.
“Vậy ra hôm qua em thấy anh gặp Nhiễm Ninh đúng không?”
“Anh tìm cô ấy là để bàn chuyện hợp tác, như em thấy đấy, hẹn ở ngoài trời, chưa nói được mấy câu thì anh đã đuổi theo em rồi. Hứa Đình, anh không hề muốn hại em bị tai nạn, anh chỉ là không muốn em hiểu lầm anh thôi, thật đấy.” Anh ta có chút bực bội và tự trách, “Biết thế anh đã không đuổi theo em.”
Tôi ngẩn ngơ, ánh mắt mơ hồ, phản ứng duy nhất là rụt tay về.
Trần Dũ nhìn lòng bàn tay trống không, sắc mặt cũng chùng xuống.
“Kể từ khi từ chức để khởi nghiệp, anh phải chịu áp lực rất lớn, thậm chí có lúc anh tự nhốt mình trong nhà vệ sinh, cách biệt với mọi liên lạc bên ngoài. Anh không muốn đem bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào đến cho em, vậy mà vẫn không chăm sóc tốt cho em.”
Anh ta nhấn mạnh giọng, nhìn chằm chằm vào tôi, “Nhưng Hứa Đình, anh đã nhận ra vấn đề của mình rồi, chúng ta sẽ tốt lên, tốt hơn cả trước đây.”
Tôi lặng thinh không đáp.
Lời anh ta nói, chữ nào cũng có lý, nhưng vấn đề là, tôi chẳng tin một chữ nào nữa cả.
“Đến giờ làm rồi, em về trước đây.”
11
Tan làm, tôi không về thẳng nhà mà đi đến khu biệt thự của Nhiễm Ninh.
Tôi nghi ngờ Thẩm Chi Hãn đang đùa bỡn mình, căn bản là vẫn chưa cắt đứt với cô ta.
Tôi định đứng chờ bên ngoài, không ngờ Thẩm Chi Hãn có gara trong khu, tôi cứ thế đường hoàng lái xe vào thẳng bên trong.
Nhiễm Ninh đang kéo ba chiếc vali đứng bên lề đường, bên cạnh là một chiếc xe tải của công ty chuyển nhà.
Cô ta sắp dọn ra khỏi căn nhà này sao?
Tôi vừa đỗ xe xong, Nhiễm Ninh đã chạy tới, chụp ảnh trước xe tôi.
Tôi xuống xe, lặng lẽ nhìn cô ta.
“Chụp xong chưa?”
Sắc mặt Nhiễm Ninh cứng đờ, “Xe của cô?”
Tôi không giải thích nhiều, nhìn thoáng qua phía sau cô ta, “Cô chuyển nhà à?”
Cô ta nhún vai, “Ở đây lâu quá, chán rồi. Tôi mới mua căn nhà mới ở trung tâm thành phố.”
Chắc hẳn cô ta bị đuổi đi rồi, còn tưởng tôi không biết nội tình.
“Chúc mừng tân gia.” Tôi thấy khá nực cười.
Nhiễm Ninh bắt đầu quan sát tôi.
“Cảm ơn lời chúc của cô, tôi còn có tin này muốn cho cô biết.” Cô ta bước lại gần, hạ thấp giọng, “Từ hôm nay, tôi sẽ nghiêm túc với Trần Dũ. Trước đây tôi chỉ chơi đùa với anh ta thôi, nên mới không thèm chấp cô.”
Tôi cẩn thận ngẫm lại lời cô ta nói.
“Cảm ơn cô đã công nhận gu thẩm mỹ của tôi.”
“Cô!”
Nhiễm Ninh á khẩu.
Từ đằng xa có hai người đàn ông mặc vest đi tới, người đứng đầu trông rất quen, là trợ lý lái xe cho Thẩm Chi Hãn.
Anh ta cũng nhìn thấy tôi.
“Cô Hứa, sao cô lại ở đây?” Anh ta đùa, “Sếp Thẩm sắp bán một căn nhà ở đây, cô có hứng thú không? Tôi còn dẫn cả bên môi giới tới này.”
“Đùa gì thế, tôi lấy đâu ra tiền mua chứ?”
“Thích thì sẽ mua được thôi.”
Tôi quay đầu lại thì thấy Nhiễm Ninh đã chạy mất hút, ngay cả đống vali và xe tải cũng biến mất.
Trợ lý không nói gì, chỉ cười nhẹ.
Tôi hỏi anh ta về vấn đề bồi thường xe. Anh ta bảo với tôi đây là việc chính miệng sếp Thẩm đã hỏi qua.
“Ông chủ lớn thế mà cũng quản mấy việc này sao?”
“Sếp nói đó là chiếc xe cưng của anh ấy.”
Tôi thật sự cạn lời.
Trợ lý sau đó gọi điện cho Thẩm Chi Hãn.
Anh ta đặt một buổi tiệc thuyền tân Trung Hoa, hẹn tôi tối gặp mặt.
Con thuyền lặng lẽ đậu bên bờ hồ, soi bóng khung cảnh đêm rực rỡ sắc màu.
Thẩm Chi Hãn đến đúng giờ, anh vừa bước vào, tôi đứng dậy khiến con thuyền chòng chành, tôi mất đà, ngã nhào vào người anh.
Anh giơ tay, đỡ lấy tôi vững vàng.
“Cẩn thận.”
Có lẽ vì phong cảnh tối nay quá đẹp, anh không nói lời khó nghe nào.