Chương 8
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Trần Dũ đờ đẫn một lúc lâu, rồi nói vẻ buồn bực: “Anh tin em.” Không lâu sau, anh lại ôm từ phía sau tới, hôn lên vành tai tôi.
“Vợ à?”
“Buồn ngủ rồi.” Tôi tránh sự đụng chạm của anh.
“Nhưng mà đã lâu lắm rồi…”
Tôi dịch người ra xa anh hơn một chút.
Trần Dũ chưa nói hết câu, lặng lẽ nằm xuống.
Tôi vẫn nhắm mắt nhưng không sao ngủ được. Kể từ khi phát hiện chuyện của anh ta và Nhiễm Ninh ba tháng trước, tôi đã không bao giờ đụng vào người này nữa.
Có lẽ do tôi quá yêu anh ta, chỉ cần nghĩ đến việc anh ta ân ái với người khác, cảm giác buồn nôn đó lại trào lên từ cổ họng, thật sự rất tởm lợm.
Hai giờ rưỡi sáng, Trần Dũ ngủ rất say.
Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy, cầm lấy điện thoại của anh ta, mở danh sách trò chuyện.
Tin nhắn của Nhiễm Ninh đang bị ẩn đi.
Tôi vừa ấn vào là thấy ngay tin nhắn chưa đọc.
[Thầy Trần, nhà em có chút chuyện, mấy ngày nay em không tới lớp được, tâm trạng tệ quá.]
[Có chút nhớ thầy.]
[Đuổi kịp chưa? Có phải là xe của vợ thầy không?]
[Nếu cô ta thực sự theo dõi chúng ta, thầy không thấy cô ta rất kinh tởm sao?]
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ đó, mắt đau xót.
Ngoài mấy tin này ra thì không còn tin nào khác. Chắc là đã bị xóa rồi.
Tôi kiểm tra lịch sử chuyển khoản cũng không thấy gì.
Trần Dũ là một người rất cẩn thận.
Tôi đặt điện thoại về chỗ cũ, người bên cạnh theo phản xạ đưa tay về phía tôi nhưng lại vồ hụt.
Tôi ra ban công, khoác tấm chăn, vòng tay ôm lấy mình, ngước nhìn bầu trời không một bóng sao, cảm thấy cô đơn chưa từng có.
Nhớ lại năm đầu mới chuyển đến đây, đêm sinh nhật tôi, ban công cắm đầy hoa tươi, anh ta ôm bánh kem xuất hiện, ánh nến lung linh phản chiếu trong đáy mắt anh ta.
“Hứa Đình, anh yêu em.”
Rốt cuộc… tại sao chứ… tình yêu đột nhiên mất hiệu lực? Không một dự báo, thậm chí còn che đậy hòa bình như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tôi khép mắt, gạt đi giọt nước mắt rồi xoay người lại.
Không ngờ Trần Dũ lại lặng lẽ đứng cạnh cửa, không biết đã đứng đó bao lâu rồi.
“Nửa đêm không ngủ, đang nhớ ai thế?”
Người chồng chân thành của tôi đã c.h.ế.t từ lâu, thứ để lại chỉ là một cái vỏ bọc bị một thứ không tên chiếm giữ.
“Tôi nói là đang nhớ anh, anh có tin không?”
Trần Dũ nghe vậy liền cười tự giễu.
Chúng tôi lướt qua nhau.
10
Sáng hôm sau, tôi chuẩn bị đi làm thì Trần Dũ cũng đi theo vào thang máy.
“Để anh đưa em đi.” Anh ta giơ tay định xách túi giúp tôi.
Tôi không cử động, nhìn anh ta đầy khó hiểu.
Trần Dũ như thể hoàn toàn quên sạch chuyện tối qua, thu tay về bấm thang máy: “Xe em chẳng phải đang đi sửa à? Hôm nay đúng lúc anh đi ngang qua trường, tiện đường thôi.”
Không ngờ anh ta vẫn còn nhớ mấy chi tiết nhỏ nhặt này.
“Tôi sẽ gọi xe.”
Tôi vừa lấy điện thoại ra đã bị anh ta giật mất.
“Anh muốn đưa em đi.”
Trần Dũ nghiêng người nhìn tôi, tôi mím chặt môi, bỗng có tiếng thông báo tin nhắn chói tai vang lên.
Anh ta nhíu mày định nhìn màn hình, tôi nhanh chóng giật lại.
“Không phải em không thích cài nhắc nhở đặc biệt sao?”
“Ừm, đó là chuyện trước kia.”
Tôi đứng vào góc thang máy, mở khóa màn hình, là tin nhắn của Thẩm Chi Hãn gửi đến.
[Anh đổi xe khác đi rồi, em thì sao?]
Tôi cau mày, [?] Sáng sớm đã khiêu khích tôi.
[Anh mời em ăn sáng.]
[Không rảnh.]
Thẩm Chi Hãn không trả lời nữa.
“Thang máy mở rồi.” Trần Dũ lạnh lùng nói.
Là tầng một.
Trần Dũ bảo tôi đợi anh ta lấy xe, nhưng chưa kịp đi thì một chiếc xe sedan màu hồng đã đỗ trước mặt chúng tôi.
Người bước ra từ ghế lái nói với tôi, đây là xe đi lại tạm thời được hãng cung cấp trong thời gian sửa xe.
Tôi ngẩn ra: “Xe đi lại?”
Đối phương lại rất tự nhiên, đưa chìa khóa cho tôi: “Vâng, sáng nay nhân viên đã liên lạc với cô rồi ạ.”
Tôi đờ đẫn gật đầu.
Trần Dũ mỉm cười: “Giờ còn được dùng xe tốt như này để đi lại cơ à?” Anh ta đứng cạnh tôi, cúi đầu dịu dàng nói, “Vợ à, hay là ngồi xe anh đi. Anh là tài xế riêng của em mà.”
Tôi chần chừ một chút rồi nhận chìa khóa, trực tiếp bước lên xe.
“Không cần đâu, anh tập trung làm việc đi.”
Trong gương chiếu hậu, Trần Dũ đờ mặt ra, bóng dáng dần nhỏ lại.
Tôi thu hồi ánh nhìn, liếc mắt sang ghế phụ, thấy có hoa và hộp giấy. Tôi đưa tay sờ thử, vẫn còn ấm, đoán là bữa sáng anh nói tới.
Sự nặng nề trong lòng đột nhiên nhẹ đi vài phần.
Buổi trưa, tôi nhận được điện thoại, là từ bên hãng xe gọi tới.
“Cô Hứa, vừa rồi chồng cô yêu cầu lấy lịch sử hành trình và dữ liệu camera hành trình ạ.”
“…Các người đã đưa cho anh ta chưa?”
“Lúc đó anh ấy khá vội, nói là để phối hợp bồi thường bảo hiểm ạ.”
“Ừ, đúng vậy.”
“Đúng rồi, anh ấy nói cô có nhu cầu tìm xe đi lại, cửa hàng chúng tôi có vài mẫu xe cho cô chọn, có cần gửi xe qua đó không?”
Tôi siết chặt điện thoại, “Không cần đâu, cảm ơn.”
Cuộc gọi kết thúc.
Đồng nghiệp đang trêu chọc tôi: “Chồng cậu khởi nghiệp thành công quá nhỉ, đổi luôn xe mới cho cậu rồi à? Xe đó đắt lắm đấy…”
Tôi gượng cười: “Xe của bạn thôi, mượn chạy tạm ấy mà.”