Chương 7
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi không muốn để ý tới anh, đưa tay mở cửa xe nhưng không mở được, liền lấy mũi chân đá một cái.
“Cái xe rách gì thế không biết.”
“Chưa ngồi xe xịn bao giờ thì đều vậy cả.”
Thẩm Chi Hãn cởi dây an toàn, nửa người nghiêng lại gần, tôi lùi lại phía sau, anh khẽ hạ mắt, nhìn tôi rồi vươn một tay, bấm vào cái chốt trên đỉnh bên cạnh.
Anh vẫn nhìn chằm chằm vào tôi, nhếch môi: “Mở rồi đấy.”
Tôi đ.á.n.h giá anh từ trên xuống dưới, mạnh tay đẩy anh ra, nhanh chóng xuống xe rồi bước đi thật nhanh.
Đợi đến khi quay đầu lại muốn nhìn thử, chiếc xe kia đã đi xa, gần như không còn bóng dáng nữa.
Hóa ra anh lái xe cũng có thể nhanh đến thế.
Trời dần tối, đèn đường lần lượt bật sáng. Tôi kiệt sức lê bước đi trên lề đường, nhìn ra phía trước, bỗng dừng chân.
Trần Dũ đang ở phía trước.
“Sao anh lại ở đây?”
Anh ta khoác vai tôi, sắc mặt bình thường: “Chẳng phải em nói đi taxi sao? Anh nghĩ là em sẽ xuống xe ở đây.” Anh ta nhìn tôi, khóe miệng khẽ nhướng lên, “Xe lạ lái vào trong kia thì không tiện lắm.”
Tôi không biết anh ta có nhìn thấy xe của Thẩm Chi Hãn không, nhưng vì anh ta không nói, nên tôi cũng chẳng muốn nhắc tới.
Tôi im lặng.
Trần Dũ liền ôm tôi chặt hơn, cúi đầu ngửi mái tóc tôi, như đang xác nhận điều gì: “Không có mùi rượu, có mùi nước hoa, còn… cả mùi xăng dầu nữa?”
Cái mũi của anh ta thật sự rất thính.
Vậy thì kiếp sau cứ đầu t.h.a.i làm ch.ó đi.
Tôi đẩy anh ta ra: “Đã nói là đ.â.m xe rồi, có mùi xăng dầu là bình thường mà.”
“Người không sao là được rồi.” Anh ta nắm lấy tay tôi.
Tôi không nói một lời, dùng sức vùng ra, anh ta lại nắm lấy cổ tay không buông, còn thêm chút lực.
“Sao thế?” Anh ta hỏi tôi.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bị sự giả vờ không biết của anh ta làm cho tức giận, dần dần từ bỏ sự kháng cự.
“Vậy cứ thế đi.”
Cứ thế bước tiếp đi, chờ đợi ngày giải thoát đến.
Sau khi về nhà, trên bàn để sẵn cơm canh Trần Dũ nấu, có vài món đã nguội lạnh.
“Tôi ăn rồi.”
Bàn tay đang mở tủ bát của anh ta khựng lại.
Tôi mệt mỏi cả ngày, đi ngâm bồn tắm, dựa vào thành bồn lướt điện thoại.
Dòng thời gian của Thẩm Chi Hãn toàn là những bài đăng về kinh doanh, vô cùng tẻ nhạt.
Giữa chừng Trần Dũ đi vào, anh ta lấy giỏ đồ bẩn chuẩn bị đi giặt. Tôi theo bản năng xoay người quay lưng lại, đột nhiên xung quanh chìm vào im lặng, thật không bình thường.
Hai ngón tay ấn lên da thịt sau cổ tôi, lực đạo không nhẹ không nặng.
“Bị làm sao thế này?”
Giọng nói lạnh lẽo của Trần Dũ vang lên từ phía sau.
Vị trí anh ta hỏi chắc là chỗ Thẩm Chi Hãn vừa bóp lúc nãy.
Khoảnh khắc này, nước trong bồn tắm dường như cũng trở nên lạnh lẽo.
“Không cẩn thận va phải.” Tôi không ngoảnh đầu lại.
Anh hít sâu một hơi, dùng ngón cái xoa nhẹ chỗ đó, rồi mới thu tay về, đi cất khăn tắm giúp tôi.
“Lần sau cẩn thận chút.”
Anh ta đi giặt quần áo.
Tôi nhìn về phía cánh cửa, thoáng chốc thẫn thờ.
Sau khi sấy khô tóc, tôi ngồi xuống cạnh giường và phát hiện giường đã được trải gọn gàng, đặt sẵn hai chiếc gối.
“Anh về ngủ đây.” Trần Dũ từ ban công bước vào, chủ động giải thích, “Anh làm xong việc rồi.”
Tôi không nói gì, vén chăn lên rồi nằm xuống.
Một lát sau, đèn tắt ngúm.
Trong bóng tối, bên cạnh tôi, chiếc chăn khẽ nhô lên, mang theo hơi lạnh từ ngoài phòng và mùi hương quen thuộc của anh ta.
Cánh tay anh ta vòng qua, đặt lên eo tôi, hơi nặng.
“Bảo bối.” Trần Dũ chống người lên, cúi đầu dụi dụi vào tôi, “Hôm nay em đi ăn với ai thế?”
Tôi nhắm mắt giả vờ ngủ.
Ngay sau đó, không lâu lắm, có bàn tay luồn vào váy ngủ, tôi lập tức mở mắt, dùng tay chặn lại.
Trần Dũ nhìn chằm chằm vào tôi.
“Em giả vờ ngủ để không để ý đến anh à.”
Tôi không né tránh ánh mắt của anh mà trực tiếp đáp trả: “Tôi đi ăn với ai là tự do của tôi, anh không cần thiết phải gọi điện kiểm tra từng người một như vậy. Anh không thấy mất mặt sao?”
Anh ta như bị tôi làm cho tủi thân, chậm rãi cúi đầu, cả khuôn mặt chìm vào bóng tối, không còn nhìn rõ biểu cảm nữa.
“Hứa Đình, anh không có gọi từng người, anh chỉ gọi cho một đồng nghiệp của em để hỏi em có ở trường không thôi. Còn một người nữa-“
Trái tim tôi lập tức treo lên cổ họng.
“Anh đã gọi cho Thẩm Chi Hãn.”
Trong bóng tối đặc quánh và ngột ngạt, giọng nói của Trần Dũ sắc lạnh như dao, cắt đứt mọi vùng mập mờ.
“Vậy ra, là em nghe anh ta nói, đúng không?”
Bàn tay kia cách một lớp áo ngủ mỏng tang, nắm lấy cổ tay tôi.
“Hay là… lúc đó em đang ở cạnh anh ta nghe điện thoại? Sao em không lên tiếng?” Anh nói bằng giọng khàn đặc, “Là đang dạy anh ta lừa anh sao? Anh ta giả vờ rất giống.”
10
Tôi mở mắt, nuốt khan một cái.
“Trần Dũ, anh đang nghi ngờ tôi sao?”
“Em có thể giải thích.” Giọng anh gấp gáp và đứt quãng, như thể bị nghẹn lại.
“Bạn bè bình thường. Tôi đ.â.m trúng xe anh ta, anh ta đưa tôi về, chỉ vậy thôi.”
Tôi nói xong câu đó liền quay người tiếp tục ngủ.