Chương 1

Cập nhật lúc: 18-03-2026
Lượt xem: 23

Người bạn trai bên nhau bảy năm của tôi vừa qua đời vào ngày hôm qua.

Đêm khuya, tôi nằm thao thức, vô định lướt xem album ảnh trong điện thoại của anh.

Đột nhiên, điện thoại hiện lên một thông báo từ ứng dụng mua sắm.

Một đơn hàng trong trạng thái “Chờ đ.á.n.h giá” đập thẳng vào mắt tôi.

Đó là t.h.u.ố.c kháng dị ứng, viên Loratadine. Đơn hàng gần nhất là từ hai tuần trước.

Phần ghi chú  viết: Bệnh nhân dị ứng hải sản.

Chu Mộ Chi rõ ràng rất thích ăn hải sản, sao anh  thể bị dị ứng hải sản được?

Còn chưa kịp định thần, một thông báo khác lại hiện lên màn hình.

“Báo cáo di chuyển năm: Năm 2025, bạn đã ghé thăm thành phố S tổng cộng 12 lần, thời gian lưu trú dài nhất là 48 giờ.“

1.

Chu Mộ Chi ra đi đột ngột sau một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông.

Lúc anh đitrên tay vẫn còn ôm một bó lan hồ điệp, trong túi áo lại tìm thấy một chiếc nhẫn.

Khi cảnh sát tìm đến, họ khuyên tôi hãy nén đau thương.

Nhưng họ không biết rằng, tôi vốn dị ứng với hoa lan, còn chiếc nhẫn kia cũng chẳng hề vừa cỡ tay tôi.

Hoa và nhẫn, đều không phải dành cho tôi.

Bố mẹ Chu Mộ Chi mất sớm, anh không  nhiều bạn bè, họ hàng cũng ít khi qua lại.

Tang lễ diễn ra một cách đơn giản và lạnh lẽo.

Nhìn vào tấm di ảnh đen trắng tĩnh lặng kia, nước mắt tôi cứ thế nghẹn lại, chẳng thể trào ra.

Bốn giờ sáng, tôi mở điện thoại của anh.

Bảy năm bên nhautôi chưa bao giờ  thói quen kiểm tra điện thoại của bạn trai. Nhưng lúc anh thay điện thoại mới, tôi đã nói đùa rồi cài vân tay của mình vào, nhờ thế mà giờ tôi vẫn còn quyền truy cập.

Dùng vân tay mở khóa thành công, màn hình sáng lên.

Ứng dụng mua sắm tự động hiện lên thông báo, đơn hàng “Chờ đ.á.n.h giá” đập ngay vào mắt.

Thuốc kháng dị ứng Loratadine, đơn hàng gần nhất là hai tuần trước.

Kiểm tra lịch sử mua hàng, tôi thấy những đơn hàng tương tự đã kéo dài suốt mấy năm nay.

Ghi chú vẫn là: Bệnh nhân dị ứng hải sản.

Chu Mộ Chi rõ ràng rất thích hải sản, sao  thể dị ứng được?

Chưa kịp định thần, một thông báo khác lại hiện lên.

“Báo cáo hành trình năm 2025: Bạn đã  12 lần đến thành phố S, thời gian ở lại lâu nhất là 48 tiếng.“

Tôi mở ứng dụng bản đồ, lịch sử hành trình đã bị tắt, nhưng hóa đơn trong ứng dụng thanh toán lại cho thấy mỗi tháng anh đều chi một khoản tiền mua vé tàu khứ hồi đi thành phố S.

Tiếp tục tìm kiếm, tôi thấy cả lịch sử chuyển khoản ngân hàng.

Vào ngày mùng 5 hàng tháng, anh đều chuyển tiền vào một tài khoản khác hệ thống với số tiền cố định, ghi chú chỉ vỏn vẹn hai chữ: “Sinh hoạt phí”.

Tài khoản thụ hưởng thuộc chi nhánh ngân hàng tại thành phố S.

Tôi chụp màn hình thông tin tài khoản rồi gửi cho một người bạn, nhờ cô ấy kiểm tra giúp danh tính chủ tài khoản.

Làm xong tất cả, tôi gục xuống giường, sức lực hoàn toàn cạn kiệt.

Tôi luôn nghĩ mình là người hiểu Chu Mộ Chi nhất trên đời này.

Nhưng giây phút nàytôi cảm thấy mình giống như một kẻ đang nhìn lén vào cuộc đời của một người lạ không hề quen biết.

2.

Bạn tôi làm việc rất nhanh chóng, chưa đầy một ngày sau tôi đã  được thông tin liên lạc.

Đầu dây bên kia bắt máy, là giọng của một cô gái.

Tôi xưng tên, nói rõ lý do, ngắn gọn báo tin Chu Mộ Chi đã qua đời và đề nghị gặp mặt.

Đầu dây bên kia rơi vào một khoảng lặng kéo dài.

“Tôi đang ở thành phố S.”

Hồi lâu sau, cô ấy mới khẽ lên tiếng.

Tôi đặt vé máy bay ngay trong đêm đó.

Quán cà phê hẹn gặp nằm sâu trong một con phố cổ ở thành phố S, đây cũng là nơi Chu Mộ Chi sinh ra và lớn lên.

Trong khoảnh khắc, hàng loạt kịch bản cẩu huyết hiện lên trong đầu tôi.

Ngoại tình, lừa dối, phản bội, một mối quan hệ song song kéo dài suốt bảy năm…

Liệu  phải anh đã âm thầm lập gia đình ở đây, thậm chí là đã  con rồi không?

Những suy nghĩ hỗn loạn cứ thế bện chặt vào nhau như một mớ bòng bong.

Cô ấy đến rồi.

Dáng người cô gái ấy rất mảnh mai, cả người vùi trong chiếc áo khoác măng tô màu be rộng thùng thình, mũ kéo xuống rất thấp.

Cô ấy đeo khẩu trang và một chiếc kính râm màu trà che khuất gần hết khuôn mặt, thận trọng ngồi xuống đối diện tôi.

“Lô tiểu thư, tôi đến tìm cô là vì muốn tìm hiểu một chút về chuyện của Chu Mộ Chi.”

Cô gái khẽ run lên, hai tay nắm chặt đặt trên đầu gối một cách gượng gạo.

“Anh ấy đã chuyển tiền vào tài khoản của cô suốt bảy năm trời, giữa hai người là quan hệ gì?”

Cô ấy lắc đầu, nhỏ giọng đáp.

“Tôi chưa bao giờ gặp anh ấy.”

“Bắt đầu từ bảy năm trướctôi phát hiện trong thẻ của mình mỗi tháng đều nhận được một khoản tiền cố định. Ban đầu tôi cũng tìm cách liên lạc với người gửi, nhưng mọi nỗ lực đều rơi vào hư không. Sau này tôi thấy đối phương không  ác ý, chỉ là định kỳ gửi tiền thôi…”

“Tôi cũng đang rất cần số tiền này, nên cứ thầm lặng nhận lấy.”

Bầu không khí rơi vào im lặng.

“Tôi không đến đây để đòi nợ, tôi chỉ hy vọng cô  thể nói thật với tôi.”

Cô gái ngước mắt nhìn tôi.

“Những gì cần nói tôi đều nói hết rồi.”

“Cô bảo tôi phải tin thế nào đây?”

Sắc mặt tôi cứng đờ.

“Cô che chắn kín mít từ đầu đến chân, thậm chí đến cả mặt cũng không muốn lộ ra.”

Cô ấy do dự một lát rồi đưa tay lên, tháo kính râm, sau đó từ từ kéo khẩu trang xuống.

Tôi thảng thốt nín thở.

Đó chẳng thể coi là một khuôn mặt lành lặn nữa.

Những vết sẹo bỏng chằng chịt phủ kín phần lớn diện tích da, làm biến dạng cả đường nét vốn .

“Đến giờ… cô tin rồi chứ?”

Ý tứ trong lời nói của cô ấy đã quá rõ ràng – với bộ dạng này, làm sao  thể là người tình được che giấu của ai đó.

“… Xin lỗi cô.”

Giọng tôi hơi run rẩy.

Manh mối duy nhất dường như đã đứt đoạn tại đây.

Tôi mệt mỏi tựa lưng vào ghế, nhấp một ngụm cà phê đã nguội ngắt.

Cô ấy đeo lại khẩu trang, nhìn tôi.

“Tôi chỉ biết một điều duy nhất – Chu Mộ Chi không làm gì  lỗi với cô cả.”

Cô ấy dừng lại một chút rồi nhấn mạnh từng chữ.

“Bởi vì, trong vụ hỏa hoạn bảy năm trướcanh ấy đã c.h.ế.t rồi.”

Nói xong câu đó, cô gái đứng dậy rời đi.

Để mặc tôi đứng ngây người tại chỗ.

4.

Mùa hè năm lớp 12, tôi đi làm thêm ở một thành phố khác, bất ngờ nghe tin nhà họ Chu gặp hỏa hoạn, mẹ anh đột ngột qua đời.

Đến khi tôi quay về, Chu Mộ Chi đã mắc bệnh trầm cảm nặng, anh trở nên lầm lì, ít nói.

Nếu như anh không phải là Chu Mộ Chi, vậy người đã ở bên cạnh tôi suốt bảy năm qua là ai?

Để tìm hiểu ý nghĩa sau câu nói của cô gái kiatôi tìm lại đoạn video tin tức về vụ hỏa hoạn bảy năm trước.

“…Vụ hỏa hoạn tại khu chung cư XX, thành phố S đã khiến hai người t.ử vong, một người bị thương nặng. Người t.ử vong là chủ hộ tên Chu (nữ, 42 tuổi) và một thanh niên chưa xác định được danh tính; người bị thương nặng là con trai chủ hộ, Chu Mộ Chi (18 tuổi), đã được đưa đi cấp cứu trong tình trạng nguy kịch.”

Nội dung tin tức cơ bản trùng khớp với những gì tôi được biết.

Những người không may qua đời là mẹ của Chu Mộ Chi và một người họ hàng xa tình cờ đến chơi nhà hôm đó, còn Chu Mộ Chi là người duy nhất sống sót.

Tôi đang mải mê dán mắt vào màn hình điện thoại thì ông chủ quán cà phê cầm ấm nước đi tới châm thêm cho tôi, ông ta vô tình liếc nhìn vào màn hình.