Chương 3
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Chẳng phải đã phá án rồi sao? Do mấy thằng ranh con gây ra chứ đâu.”
“Thằng bé nhà họ Chu mạng lớn thật, chỉ tiếc cho mẹ nó… Sau đó hình như họ chuyển đi rồi, không thấy quay lại nữa.”
Manh mối giống như giọt nước rơi xuống sa mạc, tan biến không để lại dấu vết.
Tôi bắt đầu hoài nghi sự cố chấp của mình, liệu có phải nỗi đau quá lớn đã dẫn đến hoang tưởng?
Có phải vì tôi không thể chấp nhận sự ra đi đột ngột của anh nên mới liều mạng muốn đào bới từ quá khứ một bí mật đủ chấn động để lấp đầy hố sâu thăm thẳm trong lòng mình?
Chiều ngày thứ tư, tôi lê những bước chân nặng nề trở về nhà nghỉ, suýt chút nữa đã quyết định bỏ cuộc.
Chị chủ quầy lễ tân bỗng gọi tôi lại.
“Này cô bé, có người tìm cô đấy.”
7.
Người tìm tôi là một người phụ nữ trung niên mặc chiếc áo đồng phục màu cam của công nhân vệ sinh.
Tôi đi theo bà xuyên qua hai con hẻm nhỏ hẹp, đến trước một dãy nhà cấp bốn cũ kỹ.
Trong nhà bài trí đơn sơ nhưng lại được dọn dẹp rất ngăn nắp, sạch sẽ.
“Ngồi đi.”
Bà rót cho tôi ly nước rồi cũng tự ngồi xuống một chiếc ghế đẩu nhỏ.
“Mộ Chi là một đứa trẻ ngoan. Ngày trước chân già này của tôi bị trượt ngã lúc trời mưa, chính nó đã cõng tôi đến phòng khám. Lúc hàng xóm láng giềng chê tôi quét dọn không sạch rồi lời ra tiếng vào, cũng là nó nói đỡ cho tôi.”
“Cháu muốn hỏi gì cứ hỏi, tôi biết không nhiều nhưng nhất định sẽ không giấu cháu.”
“Thưa dì, dì có biết ngày xảy ra hỏa hoạn, ai đã đến nhà họ Chu chơi không ạ?”
Dì ấy chậm rãi lắc đầu.
“Mùa hè năm đó, ngày nào tôi cũng quanh quẩn ở mấy con phố này, chẳng thấy gương mặt lạ lẫm nào thường xuyên lui tới nhà họ Chu cả.”
“Ngược lại, chính thằng bé đó… có chỗ không bình thường.”
“Không bình thường ạ?”
“Đúng vậy.”
Dì ấy mím môi.
“Có mấy lần tôi chào nó từ xa, đôi khi nó cười đáp lại tôi, nhưng cũng có vài lần… nó cứ như thể chẳng hề quen biết tôi là ai.”
Tôi siết chặt ly nước trong tay.
“Còn nữa, tôi thường xuyên thấy nó tụ tập với đủ hạng người.”
“Có khi là mấy đứa học sinh trông rất lịch sự, nhưng có lúc lại là một nhóm ba năm đứa côn đồ, mồm ngậm t.h.u.ố.c lá, tóc nhuộm xanh nhuộm đỏ.”
“Cứ như thể… cùng một người nhưng lại có hai bộ mặt, sống ở hai thế giới khác nhau vậy.”
Đầu óc tôi bắt đầu ong ong.
“Thậm chí tôi còn tận mắt chứng kiến hai lần thằng bé đó dồn người ta vào góc tường, đ.á.n.h đối phương đến mức quỳ xuống xin tha mà nó vẫn không chịu dừng tay…”
Nói đến đây, dì ấy nở một nụ cười khổ.
“Nhưng đ.á.n.h người xong, nó lại lủi thủi ngồi thụp xuống góc tường một mình rất lâu không nhúc nhích, bóng lưng nhìn… cũng có chút đáng thương.”
Gã du côn đường phố hung bạo và u ám qua lời kể của dì ấy hoàn toàn trái ngược với một Chu Mộ Chi ôn hòa và chừng mực trong ký ức của tôi.
“Tôi còn nhớ có một đêm sau trận mưa, lá rụng đầy đường, nó chẳng nói chẳng rằng cứ thế giúp tôi quét dọn mấy đoạn đường liền.”
Ánh mắt của dì ấy cũng trở nên dịu dàng hơn.
“Tôi thấy ngại quá nên kéo bằng được nó vào nhà, nấu cho một bát cháo hải sản thật ngon, nguyên liệu đầy ắp. Thằng bé đó ăn sạch không còn một giọt.”
“Ai mà ngờ được nó lại dị ứng hải sản. Lúc đó khắp người nó nổi đầy mẩn đỏ, khổ sở vô cùng. Nó là thế đấy, không muốn từ chối lòng tốt của người khác nên dù có khó chịu đến mấy cũng lẳng lặng chịu đựng một mình.”
Tim tôi thắt lại, một cảm giác xao động khó tả lan tỏa trong lòng.
Sự thật dường như đã ở ngay trước mắt nhưng đồng thời vẫn mờ mịt như sương khói.
Thấy mặt tôi trắng bệch, dì ấy đưa tay vỗ vỗ vai tôi.
“Tôi già rồi, trí nhớ không còn tốt, cháu đừng để bụng. Nhưng tôi luôn cảm thấy thằng bé đó dù có trở thành thế nào đi nữa thì bản chất cũng không hề xấu.”
“Nếu cháu thực sự muốn tìm hiểu ngọn ngành, tôi biết một người.”
“Đó là một tay lưu manh tên là ‘Hoàng Mao’. Ngày đó tôi thấy bọn chúng thường xuyên đi cùng nhau. Hiện tại cậu ta đang làm ở xưởng sửa chữa ô tô bên phía tây thành phố. Cháu tìm cậu ta, có lẽ sẽ hỏi thêm được gì đó.”
Tôi cảm ơn dì rồi ghi lại địa chỉ xưởng sửa xe ở phía tây thành phố.
8.
Xưởng sửa xe “Thuận Đạt” ở phía tây thành phố nồng nặc mùi dầu máy và kim loại.
Cánh cửa cuốn khổng lồ đang mở toang, vài chiếc xe chờ sửa nằm rải rác lộn xộn.
Tôi bước vào trong, cất tiếng hỏi mấy người thợ đang lấm lem dầu mỡ.
“Xin hỏi ở đây có ai tên là ‘Hoàng Mao’ không ạ?”
Một thanh niên với mái tóc nhuộm vàng đã phai màu đang vặn ốc vít lốp xe bỗng khựng lại.
Anh ta đặt dụng cụ xuống.
“Cô là ai? Tìm cậu ta có việc gì?”
Tôi nhìn anh ta.
“Tôi muốn hỏi thăm một vài chuyện trước đây liên quan đến Chu Mộ Chi.”
“Ở đây tôi được gọi là thợ số 8.”
Anh ta quay người đi đến vòi nước, thong thả rửa sạch lớp dầu máy đen kịt trên tay.
Sau đó anh ta quay lại trước mặt tôi, đưa hai ngón tay lên vê vê rồi nở nụ cười đầy ẩn ý.
Tôi mở ứng dụng rồi chuyển khoản cho anh ta hai trăm tệ.
Anh ta dán mắt vào màn hình điện thoại, bồi thêm một câu:
“Nhớ ghi chú là tự nguyện tặng nhé.”
Sau khi xác nhận đã nhận được tiền, anh ta mới móc từ trong túi bộ đồ bảo hộ bẩn thỉu ra một bao t.h.u.ố.c lá “Hoa Tử” đã bị ép cho biến dạng.