Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
để MỞ ỨNG DỤNG MUA SẮM và tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://c.lazada.vn/t/c.YfKTiZ
“Là vì chẳng có ai quan tâm đến nó cả.”
Anh ta cho số vàng mã đã gấp sẵn vào chậu lửa rồi châm lửa.
Ngọn lửa bùng lên, soi rõ vết sẹo trên mặt anh ta.
“Chu Mộ Viễn đến tận lúc c.h.ế.t vẫn là một kẻ không hộ khẩu, đến cả giấy chứng t.ử cũng không làm nổi.”
“Lúc nó mới sinh ra được hơn hai tuổi thì bố mẹ nó đòi ly hôn. Sau khi tòa phân xử xong, Chu Mộ Chi ở lại đây với mẹ, còn Chu Mộ Viễn thì đi theo lão bố tồi tệ của nó ra nước ngoài. Mẹ nó đã sắt đá quyết định chỉ nhận một đứa con trai, hai bên từ đó không còn qua lại gì nữa.”
“Từ nhỏ, trên người nó đã không có chỗ nào lành lặn. Lão bố nó hễ thua bạc hay uống say là vớ được cái gì là đ.á.n.h cái đó-thắt lưng, chân ghế, thậm chí là đầu t.h.u.ố.c lá.”
“Năm nó mười tám tuổi, lão bố nó đ.á.n.h bạc đến mức tán gia bại sản, ngay cả tiền mua rượu cũng không còn, uống một chai t.h.u.ố.c diệt cỏ xong liền để lại một đống nợ nần chồng chất.”
A Viễn lo liệu tang lễ cho bố xong, trong túi không còn lấy một xu. Nó muốn đi làm thuê, nhưng lại phát hiện ra lão bố nó chưa bao giờ làm hộ khẩu cho nó. Nó đành phải c.ắ.n răng quay về thành phố S tìm mẹ.”
“Kết quả là mẹ nó thấy một thằng con như kẻ đầu đường xó chợ thì sợ muốn c.h.ế.t. Bà ta chê nó làm mất mặt, cầu xin nó đừng làm rùm beng lên, miệng thì bảo sẽ giúp nó làm hộ khẩu nhưng thực chất chỉ là muốn xoa dịu nó, sợ nó làm hỏng tương lai của anh trai nó.”
“Sau đó thì sao?”
Giọng tôi khô khốc.
“Sau đó? Anh nó ở trong trường bị mấy thằng côn đồ quấy rối, liền nhờ nó giúp xử lý. Nó không nói một lời mà đi dẹp loạn luôn, cũng vì thế mà kết oán với người ta, mới dẫn đến trận hỏa hoạn sau này.”
Anh chủ tiệm im lặng rít vài hơi thuốc.
“Đêm xảy ra hỏa hoạn, mẹ nó đột nhiên gọi nó về ăn cơm. A Viễn còn tưởng là chuyện hộ khẩu đã xong xuôi rồi, kết quả thì sao? Đặt trên bàn cơm là một chiếc vé xe đi đến công trường cách đây cả trăm cây số. Làm công nhật, bao ăn ở.”
“Mẹ nó dùng lời lẽ khách sáo khuyên nhủ, nói ở đó nhiều cơ hội. Anh nó cũng đứng bên cạnh, bảo nó sau này ít xuất hiện quanh trường thôi, kẻo làm ảnh hưởng đến hình tượng của anh ta.”
“Nó bỏ bữa cơm đó, sập cửa bỏ đi. Nhưng mới đi được vài con phố thì thấy hướng nhà mình bốc cháy.”
Giọng anh chủ tiệm hơi nghẹn lại.
“Cái thằng ngốc đó chẳng nghĩ ngợi gì, quay đầu lao thẳng vào đám cháy. Cuối cùng, người thì không cứu được, mà chính bản thân nó cũng chẳng còn đường ra.”
Ngọn lửa trong chậu nhảy nhót, phát ra những tiếng nổ lách tách nhỏ.
“Cô nói xem, cái mạng của thằng nhóc này có phải rẻ rúng như viên đá dưới rãnh cống không?”
Ông chủ có vết sẹo lại rít một hơi t.h.u.ố.c thật sâu.
“Nhưng mà, nếu cậu ấy biết cô đến đây… chắc là ở dưới đó sẽ vui sướng đến ngẩn ngơ suốt mấy ngày mất.”
Tôi bàng hoàng, trân trối nhìn anh ta.
“Tại sao?”
Ông chủ có vết sẹo dời tầm mắt, nhìn về phía bia mộ trước mặt.
“Bởi vì thằng nhóc đó thích cô.”
“Cô còn nhớ hồi học cấp ba, có một dạo cô được cậu ấy cứu không? Suốt học kỳ đó, vì sợ có người lại tìm cô gây rắc rối, đêm nào cậu ấy cũng đến gần trường, lẳng lặng đi theo bảo vệ cô về nhà.”
Đầu óc tôi vang lên những tiếng ù ù khe khẽ.
Toàn thân tôi bắt đầu run rẩy dữ dội.
Ngay khoảnh khắc này, tất cả những mảnh vỡ ký ức trước đó bắt đầu xoay chuyển điên cuồng và ghép lại với nhau.
“Chu Mộ Viễn… có phải anh ấy bị dị ứng hải sản không?”
Giọng tôi run cầm cập.
Ông chủ có vết sẹo kinh ngạc nhìn tôi.
“Sao cô biết?”
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, gió núi thổi thấu qua lớp áo mỏng.
Cả người lạnh toát, nhưng đầu óc lại tỉnh táo đến mức gần như tê dại.
“Xin hỏi, tại sao anh lại biết nhiều chuyện về Chu Mộ Viễn như vậy?”
Ông chủ có vết sẹo di tắt đầu t.h.u.ố.c lá xuống đất.
“Tôi họ Hoàng, tên một chữ Mậu.”
Anh ta đứng dậy, đối mặt với tôi.
“Ngày trước lúc còn lăn lộn ngoài đường, bọn họ thường gọi tôi là – ‘Hoàng Mao’.”
12.
Tôi gửi lời cảm ơn tới Hoàng Mậu. Không lâu sau khi rời khỏi nghĩa trang, dì Vương ở ban quản lý dân cư gọi điện tới.
Dì ấy biết tôi là người yêu của Chu Mộ Chi, gần đây đang đi khắp nơi hỏi thăm chuyện của anh, nên đã đưa cho tôi một chiếc chìa khóa dự phòng để tôi đến thu dọn di vật.
Cạch.
Ổ khóa đã mở.
Nhà cũ của họ Chu là một căn biệt thự nhỏ hai tầng, đồ đạc bên trong hầu như đã bị thiêu rụi gần hết.
Căn nhà trống trải và cũ kỹ, nhưng lại được dọn dẹp vô cùng sạch sẽ.
Mấy thùng giấy với kích cỡ khác nhau được xếp chồng gọn gàng sát vách tường.
Trên thùng dùng bút lông đ.á.n.h dấu tuổi tác đơn giản, bên trong là những lá thư được buộc lại bằng dây thun.
Đó là những lá thư từ thời thiếu niên mà Chu Mộ Chi và Chu Mộ Viễn gửi cho nhau.
Trong một chiếc thùng khác, ngoài thư từ còn có mấy hộp băng ghi hình miniDV, cũng được sắp xếp theo năm tháng.
Trên nhãn dán ghi: “Đại hội thể thao của Chu Mộ Chi”, “Video sinh nhật Chu Mộ Chi”…
Dưới đáy thùng còn có một chiếc hộp bằng thiếc.