Chương 1

Cập nhật lúc: 10-06-2026
Lượt xem: 159

01

Ba giờ chiều, chiếc điện thoại trên bàn làm việc rung lên một cái.

Trong nhóm chat “Gia tộc họ Phương”, một tin nhắn dài xuất hiện.

Người gửi là mẹ chồng tôi, Từ Phượng Tiên.

Đó là danh sách khách mời cho tiệc nghỉ hưu của bà.

Tôi nhìn chằm chằm vào danh sách ấy, đọc từ đầu xuống cuối, rồi lại từ cuối lên đầu.

Suốt hai mươi phút.

Ánh sáng từ màn hình khiến mắt tôi cay xè.

Chị họ, em họ, anh họ, em họ, rồi cả bảy dì tám cô ở tận quê nhà, tên tuổi dày đặc kín màn hình, không sót một ai.

Thậm chí, ngay cả dì Lưu, người giúp việc đã làm ở nhà tôi suốt hai năm qua, cũng có tên trong danh sách.

Tôi phóng to màn hình, tìm từng chữ một.

Không có.

Duy chỉ không có tôi.

Diệp Tri Thu.

Người con dâu đã gả vào nhà này suốt năm năm.

Một đồng nghiệp bên cạnh ghé đầu qua nhìn:

“Tri Thu, xem gì mà chăm chú thế?”

Tôi lập tức tắt màn hình, nở một nụ cười hoàn hảo:

“Mẹ chồng tôi sắp tổ chức tiệc nghỉ hưu, tôi đang xem bà mời những ai.”

“Vậy chắc chắn cậu phải chuẩn bị thật kỹ rồi. Đây là dịp lớn mà.”

Giọng điệu đồng nghiệp đầy vẻ ngưỡng mộ.

Tôi mỉm cười gật đầu, nói nhất định rồi.

Sau đó, bàn tay đặt dưới gầm bàn của tôi không khống chế được mà run lên.

Sáu giờ tối, tôi về đúng giờ đến nơi được gọi là nhà.

Phương Vũ Hàng, chồng tôi, đang nằm dài trên ghế sofa xem bóng đá.

Tôi đặt bát canh gà ác vừa hầm xong trước mặt anh ta.

Mé bát nóng đến mức đầu ngón tay tôi đau rát.

“Mẹ anh mở tiệc nghỉ hưu, em cần chuẩn bị những gì?”

Giọng tôi bình tĩnh như thể đang hỏi thời tiết.

Anh ta khựng lại ba giây, ánh mắt né tránh nhìn về phía tivi.

“Ờ… đến lúc đó rồi tính.”

Tôi không nhúc nhích.

Vẫn bưng bát canh đứng nguyên tại chỗ.

“Trong danh sách khách mời, sao không có tên em?”

Cuối cùng anh ta cũng ngồi thẳng dậy khỏi ghế sofa.

Anh ta bực bội mở tủ lạnh lấy nước uống, quay lưng về phía tôi.

“Có lẽ mẹ nhất thời sơ suất thôi, em đừng nghĩ nhiều.”

Sơ suất.

Hai chữ ấy giống như một con dao cùn.

Cứa qua cứa lại trong lồng ngực tôi.

Năm năm trước, chúng tôi kết hôn.

Mẹ chồng chê gia cảnh tôi bình thường, nói tôi không xứng với cậu con trai tốt nghiệp đại học top đầu, làm việc trong doanh nghiệp nhà nước của bà.

Ba năm trước, bà bị nhồi máu não phải nhập viện.

Tôi xin nghỉ không lương để ở bệnh viện chăm sóc bà suốt ba tháng.

Từ chuyện vệ sinh cá nhân đến ăn uống sinh hoạt, tất cả đều do tôi lo liệu.

Còn Phương Vũ Hàng và cô em gái cưng của anh ta là Phương Vũ Tình, mỗi ngày nhiều nhất chỉ ghé thăm chưa đến nửa tiếng.

Năm ngoái, bố chồng phải phẫu thuật bắc cầu tim.

Tôi chạy ngược chạy xuôi làm thủ tục, ký giấy tờ, còn ứng trước 50.000 tệ tiền viện phí.

Lúc Phương Vũ Tình ở cữ sinh con, cũng chính tôi, người chị dâu này, chăm sóc cô ta suốt bốn mươi ngày.

Nấu canh, đút cơm, giặt giũ dọn dẹp.

Những chuyện đó, bà cũng có thể sơ suất quên sao?

Phương Vũ Hàng bật tivi lớn tiếng hơn.

Anh ta cố dùng tiếng bình luận bóng đá để nhấn chìm bầu không khí ngột ngạt đến nghẹt thở này.

Tôi xoay người trở lại bếp.

Tắt ngọn lửa nhỏ nhất đang cháy trên bếp.

Một giọt canh nóng bắn lên mu bàn tay tôi.

Lập tức để lại một vết đỏ.

Đau rát bỏng buốt.

Tôi nhìn vùng da đang nhanh chóng sưng đỏ ấy.

Đột nhiên bật cười.

Tiếng cười rất khẽ.

Khẽ đến mức chỉ mình tôi nghe thấy.

Chín giờ tối, tôi bước ra ban công, gọi điện cho cô bạn thân An Khả.

Cô ấy đang làm việc tại Munich, Đức.

“An Khả, giúp mình đặt một vé máy bay gần nhất đến Munich, hạng thương gia.”

“Cậu điên rồi à? Tự dưng sang Đức làm gì?”

“Đi giải khuây.”

Có lẽ Phương Vũ Hàng nghe thấy động tĩnh.

Anh ta từ phòng ngủ thò đầu ra, vẻ mặt đầy cảnh giác.

“Em đang gọi điện cho ai vậy? Làm gì thế?”

Tôi cúp máy, tắt nguồn điện thoại.

“Đi công tác. Công ty đột xuất sắp xếp.”

Tôi nhìn anh ta bằng gương mặt không cảm xúc.

Sau đó bắt đầu thu dọn hành lý.

Chiếc vali hai mươi tám inch này là món đồ chúng tôi mua lúc mới kết hôn.

Đến giờ đã có phần cũ kỹ.

Mở tủ quần áo ra.

Tôi lôi những cuốn album ảnh gia đình của năm năm qua xuống.

Ảnh chụp mừng thọ bảy mươi tuổi của mẹ chồng.

Tôi bị chen ra tận mép ảnh, nửa người còn nằm ngoài khung hình.

Ảnh những bữa cơm gia đình.

Lúc nào cũng chỉ thấy bóng lưng mờ nhạt của tôi đang bưng món ăn hoặc tất bật trong bếp.

Chuyến du lịch Tam Á của cả nhà năm ngoái.

Hơn một trăm tấm ảnh.

Không có nổi một tấm nào có mặt tôi.

Bởi vì tôi chính là người cầm máy chụp ảnh.

Một giờ sáng.

Tôi đặt xong vé máy bay.

Từ trong ngăn kéo, tôi lấy ra một tờ giấy ghi chú.

Viết vài chữ:

“Tôi sang Đức, đừng tìm.”

Không có lời xưng hô.

Cũng không ký tên.

Tôi đặt nó ở vị trí dễ nhìn thấy nhất tại cửa ra vào.

Khi kéo vali đến cửa.

Tôi theo bản năng ngoái đầu nhìn về phía phòng ngủ chính.

Qua khe cửa, ánh sáng lúc sáng lúc tối hắt ra ngoài.

Kèm theo tiếng hiệu ứng giao tranh trong trò chơi.

Anh ta vẫn đang chơi game.

Tôi đóng cửa lại.

Tiếng khóa cửa vang lên một tiếng “cạch” rất khẽ.

Nghe như một tiếng thở dài.

Cũng giống như một lời tuyên án.