Chương 9
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Bàn tay của Phương Kiến Quốc bắt đầu run lên.
Ngay cả giọng nói cũng thay đổi.
“Ý con là…”
“Là dì Lưu…”
“Dì Lưu đã động tay động chân với thuốc của Phượng Tiên sao?”
“Tôi không có bằng chứng trực tiếp chứng minh bà ta hạ thuốc.”
Tôi bình tĩnh đáp.
“Nhưng tất cả các mốc thời gian đều trùng khớp một cách hoàn hảo.”
“Vậy còn chờ gì nữa?”
“Chúng ta báo cảnh sát đi!”
Phương Vũ Hàng sốt ruột đến mức trán đầy mồ hôi.
Tôi lắc đầu.
“Vô ích.”
“Việc dùng thuốc hỗn loạn hoàn toàn có thể được giải thích là do người già tuổi cao nhớ nhớ quên quên.”
“Bản di chúc đó lại có công chứng.”
“Xét về mặt thủ tục pháp lý, gần như không có kẽ hở.”
“Cho dù báo cảnh sát.”
“Cùng lắm họ cũng chỉ xác minh và lấy lời khai.”
“Không đủ điều kiện để khởi tố vụ án.”
“Vậy… vậy phải làm sao đây?”
Nước mắt của Phương Vũ Tình lại rơi xuống.
“Chẳng lẽ chúng ta chỉ biết trơ mắt nhìn 9.000.000 tệ bị người đàn bà đó cướp mất sao?”
Bầu không khí tuyệt vọng lại một lần nữa bao trùm khắp phòng khách.
Tôi tắt máy chiếu.
Sau đó lấy từ trong túi ra mảnh giấy nhỏ tìm được trong ngăn kéo của mẹ chồng.
Nhẹ nhàng đặt xuống giữa bàn trà.
“Con đường pháp lý thông thường không đi được.”
“Nhưng chúng ta vẫn còn một quân bài khác.”
Ánh mắt của cả ba người lập tức dồn cả vào tờ giấy nhỏ ấy.
“Mẹ anh…”
Tôi nhìn vẻ mặt kinh ngạc của họ.
Chậm rãi nói từng chữ:
“Đã để lại cho mình một đường lui.”
“Một tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ.”
“Số tài khoản và mật khẩu đều nằm trên tờ giấy này.”
“Và tờ giấy này…”
“Tôi là người tìm thấy.”
12
“Cái gì cơ?”
Phương Vũ Tình là người đầu tiên hét lên.
Cô ta lao tới giật lấy mảnh giấy.
“Mẹ để lại cho chị một tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ sao?”
“Tại sao chứ?”
“Dựa vào đâu?”
“Trong đó có bao nhiêu tiền?”
Tôi nhìn gương mặt vừa tham lam vừa ghen tỵ của cô ta.
Khẽ cười lạnh.
“Tại sao à?”
“Bởi vì trong nửa năm cuối đời của bà, tôi là người duy nhất nhận ra bà có điều bất thường.”
“Cũng là người duy nhất âm thầm hỏi bà xem có phải bà đang bị ai đó khống chế hay không.”
Dòng suy nghĩ của tôi lập tức quay trở về nửa năm trước.
Hôm đó.
Tôi như thường lệ mang canh cá mà mẹ chồng thích uống đến bệnh viện.
Nhân lúc dì Lưu ra ngoài đổ rác.
Mẹ chồng đang nằm trên giường bệnh đột nhiên nắm lấy tay tôi.
Bàn tay bà rất lạnh.
Còn hơi run run.
“Tri Thu…”
“Mẹ… mẹ có phải đã già hồ đồ rồi không?”
“Mẹ luôn cảm thấy…”
“Luôn cảm thấy dì Lưu này có gì đó không đúng.”
Trong ánh mắt bà tràn ngập sự sợ hãi và hoang mang.
Đó là lần đầu tiên.
Tôi nhìn thấy sự yếu đuối trong mắt bà.
Lúc ấy tôi còn tưởng rằng vì bệnh tật nên bà muốn làm hòa với tôi.
Bà lấy từ dưới gối ra một phong thư.
Run rẩy nhét vào tay tôi.
“Đây là…”
“Là thông tin tài khoản của một ít tiền riêng mẹ để dành…”
“Con giữ giúp mẹ.”
“Đừng nói cho bất kỳ ai biết.”
“Mẹ sợ…”
“Mẹ sợ…”
Bà còn chưa nói hết câu.
Dì Lưu đã đẩy cửa bước vào.
Vừa nhìn thấy tôi.
Mẹ chồng lập tức giống như bị điện giật.
Bà hất mạnh tay tôi ra.
Sắc mặt thay đổi hoàn toàn.
Lớn tiếng quát:
“Cô còn tới đây làm gì?”
“Tôi không muốn nhìn thấy cô!”
“Mang đồ của cô đi rồi cút ngay!”
Tôi lúc đó bị sự thay đổi đột ngột ấy làm cho ngơ ngác.
Chỉ biết cầm phong thư trong tay.
Lặng lẽ rời khỏi phòng bệnh trong bộ dạng vô cùng chật vật.
Trở lại thực tại.
Tôi lấy điện thoại ra.
Mở một đoạn ghi âm.
Đó là tin nhắn thoại mà mẹ chồng gửi cho tôi một tuần trước khi qua đời.
Bà tranh thủ lúc dì Lưu ra ngoài mua thức ăn.
Dùng hết chút sức lực cuối cùng để gửi đi.
Khi ấy tôi đang ở Đức.
Do tín hiệu điện thoại nên đã không nghe được kịp thời.
Giọng nói yếu ớt nhưng gấp gáp của mẹ chồng vang lên giữa căn phòng khách yên lặng như tờ.
“Tri Thu…”
“Tri Thu…”
“Nếu con nghe được đoạn ghi âm này…”
“Có lẽ mẹ không còn được nữa rồi…”
“Điều tra…”
“Điều tra dì Lưu…”
“Bà ta đã động tay động chân vào thuốc của mẹ…”
“Mỗi ngày mẹ đều chóng mặt…”
“Không nhớ nổi chuyện gì…”
“Mẹ có lỗi với con…”
“Mấy năm nay…”
“Mẹ có lỗi với con…”
Ở cuối đoạn ghi âm.
Là vài tiếng nức nở bị đè nén.
Đầy đau đớn.
Cả phòng khách chìm vào im lặng.
Phương Kiến Quốc ôm mặt.
Nước mắt giàn giụa.
“Phượng Tiên…”
“Thì ra bà ấy đã biết từ lâu rồi…”
Phương Vũ Hàng thì ôm đầu.
Liên tục đập vào lưng ghế sofa.
Đau khổ đến gần như phát điên.
“Tại sao mẹ không nói với bọn con?”
“Tại sao không nói thẳng cho bọn con biết?”
Tôi nhìn dáng vẻ suy sụp của anh ta.
Giọng nói lạnh nhạt đến mức không còn chút cảm xúc nào.
“Bởi vì vào những ngày cuối cùng còn tỉnh táo.”
“Bà nhìn quanh một vòng.”
“Và nhận ra rằng những đứa con ruột mà bà yêu thương nhất.”
“Không có lấy một người ở bên cạnh.”
“Chỉ có tôi.”
“Người con dâu mà bà ghét nhất.”
“Vẫn đang hỏi bà rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.”
Tôi đứng dậy.
Tắt đoạn ghi âm.
“Đoạn ghi âm này có thể chưa đủ để kết tội dì Lưu trước tòa.”
“Nhưng nó đủ để cho bà ta hiểu một chuyện.”
Tôi nhìn về phía mọi người.
Chậm rãi nói từng chữ:
“Ván cờ này…”
“Bà ta chưa thắng hoàn toàn đâu.”