Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Tôi nhìn thẳng vào bà ta.
Chậm rãi hỏi từng chữ:
“Ngoài mức lương 8.000 tệ mỗi tháng.”
“Bà Từ còn chuyển riêng cho dì ít nhất 30.000 tệ mỗi tháng.”
“Dì Lưu.”
“Một người giúp việc sống tiết kiệm như dì.”
“Số tiền đó…”
“Rốt cuộc đã tiêu vào đâu?”
Sắc mặt dì Lưu cuối cùng cũng thay đổi.
“Đó là…”
“Đó là bà Từ tự nguyện cho tôi!”
“Bà ấy thấy tôi đáng thương nên chủ động giúp đỡ tôi!”
“Tự nguyện sao?”
Tôi lấy những bức ảnh chụp trang nhật ký ra.
Đặt mạnh xuống bàn.
“Vậy dì giải thích giúp tôi đi.”
“Tại sao nét chữ trong nhật ký của bà Từ lại khác nhau một trời một vực trước và sau?”
“Tôi nghĩ chuyên gia giám định chữ viết sẽ cho chúng ta một câu trả lời vô cùng chuyên nghiệp.”
Dì Lưu thật sự hoảng loạn.
Bà ta nhìn chằm chằm những bức ảnh trên bàn.
Ánh mắt liên tục né tránh.
Cơ thể bắt đầu run lên.
Đột nhiên.
Giống như một con thú bị ép đến bước đường cùng.
Bà ta ngẩng phắt đầu lên.
Gương mặt trở nên dữ tợn.
Rồi quay sang cắn ngược lại tôi.
“Diệp Tri Thu!”
“Đừng tưởng cô là người tốt đẹp gì!”
“Cô còn giả vờ cái gì nữa?”
“Người bà Từ ghét nhất lúc còn sống chính là cô!”
“Tiệc nghỉ hưu của bà ấy.”
“Thà mời tôi là người giúp việc.”
“Cũng không mời cô là con dâu!”
“Như thế còn chưa đủ chứng minh sao?”
Giọng bà ta càng lúc càng chói tai.
Thu hút không ít ánh nhìn của khách xung quanh.
“Bà ấy từng nói với tôi rồi!”
“Cô chỉ là một kẻ ham tiền!”
“Ngày xưa lấy Phương Vũ Hàng là vì nhắm vào tiền bạc của nhà họ Phương!”
“Gả vào nhà họ năm năm.”
“Ngoài chuyện tính toán lợi ích ra thì trong mắt cô chẳng còn gì khác!”
Đối mặt với những lời sỉ nhục đầy cay độc ấy.
Trên mặt tôi không hề xuất hiện bất kỳ gợn sóng nào.
Tôi chỉ lặng lẽ nhìn bà ta biểu diễn.
Đợi bà ta nói xong.
Mới thong thả hỏi ngược lại một câu.
“Vậy sao?”
“Nếu bà ấy ghét tôi đến thế.”
“Không tin tưởng tôi đến thế.”
“Vậy tại sao cuối cùng bà ấy lại để lại cho tôi tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ trị giá hơn 10.000.000 tệ?”
Tiếng gào thét của dì Lưu đột ngột dừng lại.
Bà ta đứng sững.
Đôi mắt trợn tròn như chuông đồng.
“Cái… cái gì?”
“Tài khoản Thụy Sĩ nào?”
Tôi mỉm cười.
Nụ cười nhẹ như mây trôi gió thoảng.
“Xem ra…”
“Mẹ chồng tôi.”
“Vẫn chưa kể cho dì biết tất cả bí mật của bà ấy rồi.”
15
Cuộc đàm phán kết thúc trong không vui.
Ngay tối hôm đó, Phương Vũ Tình không chờ nổi mà gửi đoạn ghi âm của mẹ chồng vào nhóm chat “Gia tộc họ Phương”.
Một hòn đá làm dậy sóng ngàn tầng.
Nhóm gia đình mấy chục người lập tức nổ tung.
Dì Bảy:
“Trời ơi! Chẳng lẽ Phượng Tiên thật sự bị người giúp việc đó hại sao?”
Dì Tám:
“Tôi đã thấy dì Lưu có gì đó không ổn rồi! Bình thường nhìn thật thà thế thôi, ai ngờ lòng dạ lại độc ác như vậy!”
Những người họ hàng trước đó còn hết lời khen ngợi dì Lưu trong tiệc nghỉ hưu lập tức quay ngoắt thái độ.
Tất cả đồng loạt chuyển mũi nhọn sang bà ta.
Liên tục chỉ trích và lên án.
Dì Lưu gửi hơn mười tin nhắn thoại dài trong nhóm.
Ra sức giải thích.
Nói đoạn ghi âm là do tôi ngụy tạo.
Là giả.
Là thủ đoạn tranh giành tài sản bằng mọi giá.
Nhưng lần này.
Không còn ai tin bà ta nữa.
Một người bác họ lớn tuổi trực tiếp hỏi trong nhóm:
“Cho dù đoạn ghi âm là giả đi nữa.”
“Vậy bà giải thích cho chúng tôi nghe xem.”
“Tại sao Phượng Tiên lại để toàn bộ 9.000.000 tệ tài sản cho bà, còn con ruột thì không để lại một đồng nào?”
Dì Lưu lập tức cứng họng.
Không trả lời nổi.
Ngay sau đó.
Phương Vũ Hàng cũng tổng hợp toàn bộ “thành tích huy hoàng” trước đây của dì Lưu ở nhà họ Lý và nhà họ Vương.
Rồi đăng hết vào nhóm.
Cả nhóm chìm vào im lặng rất lâu.
Vài phút sau.
Từng người họ hàng một lặng lẽ rời khỏi nhóm chat.
Cây đổ bầy khỉ tan.
Tình người ấm lạnh.
Vốn dĩ là như vậy.
Sáng hôm sau.
Một số phóng viên truyền thông rất nhạy tin đã chủ động liên hệ với nhà họ Phương.
Họ muốn thực hiện một bài điều tra chuyên sâu.
Ngay cả tiêu đề cũng đã nghĩ sẵn:
“Người giúp việc vàng âm thầm giăng bẫy, chiếm đoạt khối tài sản hàng chục triệu của người già neo đơn.”
Tôi từ chối toàn bộ lời mời phỏng vấn.
Nhưng tôi dùng một hòm thư điện tử ẩn danh.
Gửi tất cả tài liệu cho một số blogger pháp luật có sức ảnh hưởng rất lớn trên mạng.
Chỉ sau một đêm.
Dư luận hoàn toàn bùng nổ.
“Người giúp việc chuyên nghiệp giăng bẫy chiếm đoạt tài sản người già.”
“Âm mưu phía sau cuộc chiến tranh giành di sản của gia đình trí thức.”
“Làm thế nào để phòng tránh việc người cao tuổi bị thao túng tâm lý.”
Những chủ đề ấy nhanh chóng leo lên bảng tìm kiếm nổi bật trên các nền tảng.
Ảnh của dì Lưu.
Cùng toàn bộ quá khứ của bà ta.
Bị cư dân mạng đào bới sạch sẽ.
Lần này.
Dì Lưu thật sự hoảng rồi.