Chương 12
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Mười giờ tối.
Bà ta chủ động gọi điện cho tôi.
Trong giọng nói không còn chút ngang ngược nào như trước.
Chỉ còn lại sự mệt mỏi và sợ hãi.
“Diệp Tri Thu…”
“Tôi đồng ý.”
“Tôi đồng ý với điều kiện của cô.”
“6.000.000 tệ.”
“Tôi trả lại.”
“Xin cô…”
“Xin cô để chuyện này kết thúc đi.”
“Đừng làm lớn thêm nữa.”
16
Tại văn phòng luật sư.
Dì Lưu ký vào thỏa thuận chuyển nhượng tài sản.
Bà ta đồng ý hoàn trả cho nhà họ Phương 6.000.000 tệ từ khối di sản của Từ Phượng Tiên.
3.000.000 tệ còn lại.
Được xem là khoản bồi thường công sức chăm sóc trong hai năm qua.
Tôi biết.
Đây đã là kết quả tốt nhất mà chúng tôi có thể đạt được trong khuôn khổ pháp luật.
Phương Kiến Quốc cầm tấm séc 6.000.000 tệ trong tay.
Hai bàn tay run dữ dội.
Nước mắt men theo những nếp nhăn trên gương mặt chảy xuống.
“Phượng Tiên à…”
“Tôi có lỗi với bà…”
“Tôi đã không giữ được cái nhà này…”
Phương Vũ Hàng nắm chặt tay tôi.
Trong mắt tràn đầy sự biết ơn và lệ thuộc.
“Vợ à.”
“Lần này thật sự nhờ có em.”
“Nếu không có em.”
“Đừng nói lấy lại được 6.000.000 tệ.”
“Có khi ngay cả căn nhà cũ cũng bị bà ta chiếm mất rồi.”
Tôi dùng sức.
Rút tay mình ra khỏi tay anh ta.
“Tôi không phải làm vì các người.”
“Tôi làm vì mẹ anh.”
“Bởi vì trong những giây phút cuối cùng còn tỉnh táo.”
“Bà ấy cuối cùng cũng đã công nhận tôi.”
Phương Vũ Tình cũng bước tới.
Người em chồng vốn luôn ngang ngược và kiêu căng ấy lần đầu tiên cúi đầu trước mặt tôi.
“Chị dâu…”
“Em xin lỗi.”
“Trước đây…”
“Trước đây là em quá không hiểu chuyện.”
Vành mắt cô ta đỏ hoe.
“Thật ra…”
“Chuyện tiệc nghỉ hưu hôm đó.”
“Em từng khuyên mẹ rồi.”
“Em nói chị đã bỏ ra rất nhiều cho gia đình mình.”
“Dịp quan trọng như vậy không nên bỏ sót chị.”
“Nhưng mẹ…”
“Mẹ không chịu nghe.”
Cô ta lấy điện thoại ra.
Mở đoạn trò chuyện với mẹ chồng cho tôi xem.
Trong đó.
Quả thật cô ta đã từng nói những lời ấy.
Còn câu trả lời của mẹ chồng.
Vẫn mạnh mẽ và cay nghiệt như mọi khi.
“Con biết cái gì!”
“Nó chỉ là người ngoài!”
“Cho nó chút mặt mũi là được rồi!”
“Mẹ còn không trị được nó chắc?”
Nhìn đoạn tin nhắn ấy.
Trong lòng tôi trào lên đủ loại cảm xúc.
Thì ra.
Trong ngôi nhà này.
Đã từng tồn tại một tia sáng rất nhỏ.
Chỉ là khi đó tôi bị quá nhiều bóng tối bao phủ.
Nên không nhìn thấy mà thôi.
Đúng lúc ấy.
Người vẫn luôn im lặng là Phương Kiến Quốc đột nhiên lên tiếng.
Ông ngẩng đầu lên.
Trong đôi mắt đục ngầu thoáng hiện một tia tham lam.
“Tri Thu à…”
“Tài khoản ngân hàng Thụy Sĩ mà mẹ chồng con để lại cho con ấy…”
“Rốt cuộc bên trong có bao nhiêu tiền vậy?”
17
Trở về căn nhà cưới của tôi và Phương Vũ Hàng.
Tôi khóa trái cửa.
Mở máy tính lên.
Hai bàn tay hơi run run nhập số tài khoản cùng chuỗi mật khẩu dài phức tạp trên tờ giấy kia.
Trang web chuyển hướng.
Một giao diện ngân hàng xa lạ hiện ra.
Tôi nhấn vào mục số dư tài khoản.
Khoảnh khắc nhìn rõ dãy số trên màn hình.
Hô hấp của tôi như ngừng lại.
1.500.000,00 EUR.
Một triệu năm trăm nghìn euro.
Theo tỷ giá hiện tại.
Quy đổi sang nhân dân tệ gần 12.000.000 tệ.
Còn nhiều hơn toàn bộ khối tài sản 9.000.000 tệ được ghi trong di chúc.
Tôi ngồi chết lặng nhìn con số ấy.
Đầu óc trống rỗng.
Trong phần tệp đính kèm của tài khoản.
Tôi nhìn thấy một email chưa đọc.
Người gửi.
Từ Phượng Tiên.
Ngày gửi là hai tháng trước khi bà qua đời.
Tôi mở lá thư ra.
“Tri Thu.
Khi con đọc được bức thư này.
Có lẽ mẹ đã không còn nữa.
Tha thứ cho mẹ vì phải dùng cách này để nói những lời này với con.
Bởi vì đối diện với con.
Cả đời này mẹ cũng không thể hạ được lòng tự trọng của mình.
Năm năm qua.
Mẹ biết mình đã quá khắt khe.
Quá cay nghiệt với con.
Mẹ luôn nghĩ con lấy Vũ Hàng vì tiền của nhà họ Phương.
Mẹ tự cho rằng mình làm vậy là vì tốt cho con trai.
Sợ nó chịu thiệt.
Mẹ dùng mọi cách để chèn ép con.
Thử thách con.
Muốn con tự biết khó mà rời đi.
Cho đến khi mẹ nhập viện.
Đứa con trai mà mẹ luôn tự hào.
Mỗi ngày đến bệnh viện chưa đầy mười phút đã lấy cớ bận công việc rồi rời đi.
Đứa con gái mà mẹ nâng niu trong lòng bàn tay.
Mỗi lần đến đều chỉ chụp vài tấm ảnh đăng mạng xã hội.
Sau đó than mệt rồi về nhà.
Chỉ có con.
Người con dâu mà mẹ coi thường nhất.
Âm thầm ở bên mẹ suốt ba tháng trời.
Lúc đó miệng mẹ vẫn mắng con giả tạo.
Mắng con diễn kịch cho mẹ xem.
Nhưng trong lòng mẹ rõ hơn ai hết.