Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
“Tôi, Từ Phượng Tiên, trong trạng thái tinh thần minh mẫn, tự nguyện lập di chúc này:
Hai căn nhà thuộc sở hữu của tôi tại quận Triều Dương, toàn bộ tiền gửi trong tài khoản ngân hàng cá nhân khoảng 6.000.000 tệ cùng toàn bộ cổ phiếu và quỹ đầu tư đứng tên tôi trị giá khoảng 3.000.000 tệ, sau khi tôi qua đời sẽ do một mình bà Lưu Tú Anh thừa kế.”
Người thừa kế.
Lưu Tú Anh.
Người phụ nữ đã làm giúp việc tại nhà tôi suốt hai năm qua.
Cuối bản di chúc còn có thêm một đoạn giải thích.
“Con trai tôi là Phương Vũ Hàng và con gái tôi là Phương Vũ Tình nhiều năm qua ít quan tâm đến tôi, thậm chí trong thời gian tôi bệnh nặng cũng lạnh nhạt thờ ơ.
Chỉ có bà Lưu Tú Anh, người giúp việc, suốt hai năm như một ngày chăm sóc tôi tận tình, không rời không bỏ, còn hơn cả con gái ruột.
Vì vậy tôi đưa ra quyết định trên.”
Phương Vũ Tình bật khóc nức nở.
“Lúc mẹ nằm viện, rõ ràng chính dì Lưu không cho bọn em ở lại!”
“Em muốn ở lại chăm sóc mẹ qua đêm nhưng bà ta đuổi em đi.”
“Bà ta nói em vụng về, chỉ làm vướng chân vướng tay, sẽ ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của mẹ!”
Vành mắt Phương Vũ Hàng cũng đỏ lên.
Anh ta vội vàng tiếp lời:
“Nửa năm cuối đời, tính tình mẹ trở nên rất kỳ lạ.”
“Không nghe lời bất kỳ ai.”
“Chỉ tin một mình dì Lưu.”
“Bọn anh từng nhắc mẹ phải đề phòng người giúp việc đó, đừng để bị lừa.”
“Nhưng cứ hễ nói đến là mẹ nổi giận.”
“Mẹ còn bảo bọn anh chỉ mong mẹ chết sớm để tranh giành tài sản.”
Phương Kiến Quốc lau nước mắt.
Giọng nói khàn đặc.
“Bản di chúc này được lập từ một tháng trước.”
“Chúng tôi đã tìm người kiểm tra rồi.”
“Có công chứng của văn phòng công chứng.”
“Còn có hai luật sư làm nhân chứng.”
“Là di chúc hợp pháp và có hiệu lực.”
Một nhà ba người.
Khóc đến rối tinh rối mù.
Tuyệt vọng.
Bất lực.
Tôi đứng ở cửa.
Lạnh lùng nhìn ba người từng ra lệnh và sai khiến mình như người hầu năm nào.
Sau đó chậm rãi mở miệng.
Từng chữ một.
“Vậy nên…”
“Tất tả gọi tôi về gấp như vậy.”
“Rốt cuộc là muốn tôi làm gì?”
08
Tôi vừa dứt lời thì chuông cửa vang lên.
Phương Vũ Tình sụt sịt lau nước mũi, miễn cưỡng đứng dậy đi mở cửa.
Người đứng bên ngoài chính là nhân vật trung tâm của cơn bão này.
Dì Lưu.
Không.
Bây giờ phải gọi là bà Lưu Tú Anh mới đúng.
Bà ta xách theo một giỏ trái cây nhập khẩu.
Trên mặt là nụ cười quan tâm vừa đủ.
“Ôi chà, Tri Thu về rồi à?”
“Tốt quá.”
“Cuối cùng mọi người cũng đoàn tụ rồi.”
Bà ta thay dép.
Thản nhiên bước vào nhà như thể đây là nhà mình.
Tôi chú ý thấy trên người bà ta là một chiếc áo khoác cashmere mới tinh.
Trên cổ tay còn đeo một chiếc vòng ngọc phỉ thúy chất lượng cực tốt.
Chiếc vòng ấy.
Tôi nhận ra.
Đó là của hồi môn của mẹ chồng Từ Phượng Tiên.
Bà quý nó vô cùng.
Năm đó lúc tôi kết hôn, chỉ xin xem một lần bà cũng không cho.
Vậy mà bây giờ.
Chiếc vòng ấy lại nằm trên cổ tay của người giúp việc.
Mỗi lần đung đưa lại khiến mắt tôi đau nhói.
“Tôi đến thăm lão Phương.”
Dì Lưu đặt giỏ trái cây lên bàn.
Tự nhiên ngồi xuống ghế sofa.
Thậm chí còn bắt chéo chân.
“Tiện thể bàn luôn chuyện căn nhà này.”
Bố chồng tôi, Phương Kiến Quốc, tức đến mức toàn thân run lên.
“Căn nhà này là nhà phân cho tôi và Phượng Tiên sau khi kết hôn.”
“Bà có tư cách gì mà tới đây bàn chuyện này?”
Dì Lưu không hề hoảng hốt.
Bà ta bình tĩnh lấy từ trong túi ra bản gốc của di chúc.
Nhẹ nhàng vỗ lên đó vài cái.
“Lúc còn sống, bà Từ đã lập di chúc.”
“Giấy trắng mực đen viết rất rõ ràng.”
“Tài sản đứng tên bà ấy, bao gồm cả phần quyền sở hữu căn nhà này, bây giờ đều thuộc về tôi.”
“Còn bác thì đương nhiên vẫn có thể tiếp tục ở đây.”
“Nhưng theo giá thị trường, mỗi tháng bác phải trả cho tôi 3.000 tệ tiền thuê nhà.”
“Bà nằm mơ à!”
Phương Vũ Tình lập tức bật dậy.
“Đây là nhà tôi!”
“Một người giúp việc như bà dựa vào đâu mà chiếm tổ làm của mình?”
Dì Lưu bật cười khẽ.
Trong ánh mắt đầy vẻ thương hại.
“Cô gái à.”
“Bây giờ là xã hội pháp trị.”
“Làm gì cũng phải nói bằng chứng.”
“Di chúc ở đây.”
“Nếu không phục thì cứ kiện tôi.”
“Đến lúc đó cứ xem tòa án phán thế nào.”
Nói xong.
Bà ta chuyển ánh mắt sang tôi.
Nụ cười híp mắt.
Giống hệt một con mèo vừa trộm được miếng mỡ.
“Tri Thu à.”
“Cô là người có học thức.”
“Là người hiểu chuyện.”
“Lúc còn sống, bà Từ đối xử với cô thế nào… khụ khụ… cô cũng thấy rồi đấy.”
“Tính tình bà ấy vốn như vậy.”
“Miệng dao nhưng lòng mềm.”
“Tôi cũng không muốn nói nhiều.”
Bà ta dừng lại một chút.
Giọng điệu bỗng trở nên hùng hồn đầy chính nghĩa.