Chương 15
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
21
Một năm sau.
Tôi trở về Trung Quốc công tác vì một dự án của công ty.
Trong phòng chờ hạng thương gia tại sân bay Hồng Kiều, Thượng Hải.
Tôi bất ngờ gặp lại Phương Vũ Hàng.
Anh ta kéo theo một chiếc vali cũ kỹ.
Trên người phủ đầy vẻ mệt mỏi của những chuyến đi dài.
Mái tóc gần như đã bạc trắng.
Gương mặt hằn sâu dấu vết phong sương và kiệt quệ.
Trông già hơn tuổi thật đến hai mươi tuổi.
Ánh mắt chúng tôi chạm nhau giữa không trung.
Anh ta sững người.
Trong mắt là sự kinh ngạc.
Là hối hận.
Và cả chút không dám tin.
Còn tôi.
Khoác trên người bộ vest công sở được cắt may tinh tế.
Trang điểm chỉn chu.
Khí chất đã hoàn toàn khác một năm trước.
“Tri Thu…”
Anh ta mở miệng.
Giọng nói khàn đặc.
Tôi lịch sự gật đầu.
Giọng điệu xa cách.
“Anh Phương.”
Nghe thấy cách xưng hô ấy.
Khóe môi anh ta hiện lên một nụ cười cay đắng.
“Đến cả tên…”
“Em cũng không muốn gọi nữa sao?”
“Quan hệ đó đã kết thúc rồi.”
Tôi bình tĩnh nhìn anh ta.
“Anh… dạo này vẫn ổn chứ?”
“Bố mất vào mùa đông năm ngoái.”
“Bây giờ anh chỉ còn một mình.”
Trong giọng nói của anh ta là nỗi cô quạnh vô tận.
Tôi im lặng một lúc.
Cuối cùng vẫn nói hai chữ ấy.
“Xin chia buồn.”
Những người từng chung chăn gối.
Bây giờ lại giống như hai người xa lạ tình cờ gặp nhau.
Ngay cả một câu hỏi thăm dư thừa.
Cũng trở nên gượng gạo.
Tiếng thông báo lên máy bay vang lên trong nhà ga.
Tôi đứng dậy.
Kéo theo vali của mình.
“Bảo trọng.”
Tôi không nhìn anh ta thêm lần nào nữa.
Trực tiếp bước về phía cổng lên máy bay.
Phía sau lưng.
Ánh mắt nóng bỏng và đầy hối hận ấy vẫn dõi theo bóng dáng tôi.
Cho đến khi tôi rẽ qua góc hành lang.
Hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt anh ta.
Phương Vũ Hàng.
Cuối cùng anh cũng hiểu mình đã đánh mất điều gì.
Nhưng đáng tiếc.
Mọi thứ đã quá muộn rồi.
22
Ba năm sau.
Munich.
Cuối cùng tôi cũng dùng chính số tiền mình kiếm được để mua một căn nhà nhỏ có sân vườn ở ngoại ô.
Ban công hướng thẳng về phía dãy Alps xa xa.
Tầm nhìn vô cùng đẹp.
An Khả dẫn bạn trai mới đến nhà ăn tối.
Tôi tự tay nấu một bàn đầy món Hoa.
“Trời ơi!”
“Nữ giám đốc Diệp à.”
“Bây giờ cậu còn biết làm nhiều món cầu kỳ thế này luôn sao?”
An Khả khoa trương kêu lên.
“Tớ còn tưởng cậu đã quên sạch những kỹ năng này rồi chứ.”
“Lúc nấu những món này.”
“Cậu không nhớ đến những người và những chuyện khiến mình khó chịu trước đây sao?”
Tôi mỉm cười lắc đầu.
Đặt đĩa sườn xào chua ngọt vừa mới làm xong lên bàn.
“Bây giờ nấu ăn.”
“Là để làm mình vui.”
“Và làm bạn bè vui.”
“Còn trước đây nấu ăn.”
“Là để lấy lòng người khác.”
“Cảm giác hoàn toàn khác nhau.”
Sau bữa cơm.
Chúng tôi ngồi uống trà ngoài ban công.
An Khả đột nhiên hỏi:
“Có từng nghĩ đến việc bắt đầu một mối quan hệ mới không?”
Tôi nhìn dãy núi tuyết kéo dài ngoài cửa sổ.
Suy nghĩ một lúc.
“Có lẽ sẽ có.”
“Nhưng tớ không vội.”
“Hiện tại tớ rất tận hưởng cuộc sống một mình.”
“Tự do.”
“Và đủ đầy.”
Điện thoại đổ chuông.
Là cuộc gọi video của mẹ.
Trong màn hình.
Bà đang ngồi phơi nắng trong sân nhà ở quê.
Bên cạnh còn có một chú mèo nhỏ đang lim dim ngủ.
“Con gái à.”
“Năm nay có về ăn Tết không?”
“Về chứ!”
“Con đặt vé máy bay rồi!”
Tôi cười đáp.
Những năm gần đây.
Mỗi năm tôi đều gửi cho mẹ 100.000 tệ tiền dưỡng già.
Cho bà sửa sang lại căn nhà nhỏ ở quê.
Thuê một người giúp việc chăm sóc sinh hoạt hằng ngày.
Cuộc sống của bà bây giờ thoải mái hơn bất kỳ ai.
Sau khi kết thúc cuộc gọi.
Tôi vô tình mở album ảnh trên điện thoại.
Bức ảnh chụp màn hình danh sách khách mời tiệc nghỉ hưu của mẹ chồng.
Thứ tôi đã lưu giữ rất lâu.
Vẫn lặng lẽ nằm trong một góc.
Tôi nhìn nó thật lâu.
Sau đó chọn.
Nhấn xóa.
Diệp Tri Thu của ngày ấy.
Người không tìm được chỗ đứng cho mình trong danh sách đó.
Đã hoàn toàn biến mất rồi.
Còn tôi của hiện tại.
Đang sống trong mọi danh sách do chính mình tạo ra.
Và mãi mãi.
Luôn đứng ở dòng đầu tiên.
HẾT