Chương 13
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất - nhấn xong nhấn quay lại là thấy chuyện nhé để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Ai là người thật lòng.
Ai là người giả dối.
Bây giờ nghĩ lại.
Người giả dối nhất.
Thật ra lại là chính mẹ.
Mẹ không dám thừa nhận mình đã nhìn nhầm người.
Không dám thừa nhận rằng con trai và con gái mình.
Thật ra đều là những đứa không thể dựa dẫm.
Số tiền này.
Là khoản tiền mà mẹ và bố chồng con âm thầm tích góp được khi còn trẻ.
Trong nhà không ai biết.
Bây giờ mẹ giao toàn bộ cho con.
Không vì điều gì khác.
Coi như…
Mẹ trả lại món nợ đã thiếu con.
Còn nữa.
Chuyện không mời con đến tiệc nghỉ hưu.
Là việc khốn nạn nhất mà mẹ từng làm trong đời.
Mẹ chỉ muốn cho con một bài học trước mặt họ hàng.
Muốn khiến con mất mặt.
Giờ thì quả báo đến rồi.
Mẹ bị một người giúp việc xoay như chong chóng.
Trở thành trò cười lớn nhất.
Tri Thu.
Mẹ xin lỗi.
Nếu có kiếp sau.
Mẹ vẫn muốn làm mẹ chồng của con.
Lần này.
Mẹ nhất định sẽ đối xử thật tốt với con.”
Cuối thư.
Không có chữ ký.
Tôi nhìn những dòng chữ trên màn hình.
Nước mắt rơi xuống như chuỗi ngọc bị đứt dây.
Không sao ngăn lại được.
Mọi tủi thân.
Mọi bất cam.
Mọi phẫn nộ.
Mọi oán hận tích tụ suốt năm năm.
Đều sụp đổ trong khoảnh khắc ấy.
Tôi gục xuống mặt bàn lạnh ngắt.
Khóc đến xé lòng.
18
Ba ngày sau.
Vẫn là quán cà phê ấy.
Người ngồi đối diện tôi lần này là Phương Vũ Hàng.
Tôi đẩy một tập tài liệu về phía anh ta.
Anh ta khó hiểu cầm lên.
Nhưng khi nhìn thấy năm chữ “Đơn thỏa thuận ly hôn”.
Sắc mặt lập tức trắng bệch.
“Tại sao?”
“Tri Thu, tại sao vậy?”
“Chuyện của mẹ chẳng phải đã giải quyết xong rồi sao?”
“Tiền cũng lấy lại được rồi.”
“Chúng ta có thể bắt đầu lại mà, đúng không?”
Anh ta kích động đứng bật dậy.
Tôi lắc đầu.
Bình tĩnh nhìn anh ta.
“Phương Vũ Hàng.”
“Năm năm qua.”
“Tôi đã nhìn quá rõ rồi.”
“Trong mắt anh và gia đình anh.”
“Tôi chưa từng là một người vợ.”
“Tôi chỉ là một người sống ghép cùng anh.”
“Một người có thể sinh con cho nhà anh.”
“Làm việc nhà.”
“Chăm sóc người già.”
“Một người giúp việc miễn phí mà thôi.”
“Hôm diễn ra tiệc nghỉ hưu.”
“Anh biết rõ mẹ anh cố tình không mời tôi.”
“Biết rõ bà đang sỉ nhục tôi.”
“Nhưng vì thể diện của anh.”
“Vì cái gọi là hòa thuận gia đình.”
“Anh đã chọn để tôi chịu đựng tất cả.”
“Anh thậm chí còn không nói nổi một câu bênh vực tôi.”
“Năm mươi ngày tôi ở Đức.”
“Mỗi cuộc điện thoại.”
“Mỗi tin nhắn anh gửi cho tôi.”
“Đều là thay mẹ anh chất vấn tôi.”
“Không có nổi một câu hỏi xem tôi có ổn không.”
“Có an toàn không.”
“Mẹ anh mất rồi.”
“Em bảo anh phải làm sao?”
“Lúc đó anh thật sự rất rối loạn…”
“Anh…”
Anh ta vẫn cố giải thích vô ích.
Tôi giơ tay ngắt lời.
“Đừng giải thích nữa.”
“Tôi mệt rồi.”
“Thật sự rất mệt.”
Nội dung bản thỏa thuận rất đơn giản.
Tài sản chung sau hôn nhân chỉ có căn nhà này.
Theo pháp luật.
Đáng lẽ mỗi người một nửa.
Nhưng trong thỏa thuận của tôi.
Tôi tự nguyện từ bỏ toàn bộ quyền sở hữu căn nhà.
Căn nhà thuộc về anh ta.
Tôi ra đi tay trắng.
Đọc xong.
Phương Vũ Hàng nhìn tôi như không thể tin nổi.
“Em điên rồi sao?”
“Căn nhà này bây giờ ít nhất cũng đáng giá 3.000.000 tệ!”
“Em đã cực khổ trả tiền vay suốt năm năm.”
“Giờ một đồng cũng không lấy?”
“Tôi không cần.”
Tôi đứng dậy.
Cầm túi xách lên.
“Mẹ anh để lại cho tôi.”
“Đã đủ để tôi sống thật tốt quãng đời còn lại.”
Tôi xoay người.
Bước về phía cửa.
“Diệp Tri Thu!”
“Rồi em sẽ hối hận!”
Tiếng gào thét cuồng loạn của anh ta vang lên phía sau.
Tôi không quay đầu lại.
Chỉ lặng lẽ nói trong lòng một câu.
Người phải hối hận.
Là anh.
19
Nửa năm sau.
Munich.
Tôi ngồi trên ban công căn hộ của An Khả.
Trong tay là một ly latte còn ấm.
“Thế nào?”
“Đã quen với công việc mới chưa?”
An Khả ngồi đối diện, mỉm cười hỏi tôi.
“Rất tốt.”
“Tớ đã thi đỗ chứng chỉ tiếng Đức B2.”
“Công ty cũng hoàn tất thủ tục visa lao động cho tớ rồi.”
Hiện tại.
Tôi đang giữ chức Giám đốc Tài chính tại một công ty thương mại quốc tế của Đức.
Mức lương cao hơn lúc ở trong nước hơn ba lần.
Tôi dùng số tiền mẹ chồng để lại.
Mua một căn hộ thuộc về riêng mình ở trung tâm Munich.